Bị cáo Lê Văn Ngoan tại tòa.
Lê Văn Ngoan (1979, trú xã Tiền Phong, tỉnh Nghệ An) và chị Vi Thị M. (1979, vợ của Ngoan) sống với nhau được hơn 20 năm. Hai vợ chồng có 3 người con hiện đã trưởng thành và lập gia đình. Để trang trải cuộc sống gia đình, Ngoan xuống thành phố làm công nhân còn vợ ở nhà nội trợ và chăn nuôi. Cuộc sống sẽ trôi qua khi cả hai đều biết tu chí kiếm tiền và chăm lo cho gia đình. Thế nhưng điều gì đến cũng sẽ đến khi người nghiện rượu, kẻ không biết kiềm chế cảm xúc.
Theo hồ sơ vụ án, Lê Văn Ngoan làm công nhân tại Khu công nghiệp ở xã Hưng Nguyên (Nghệ An) nên thỉnh thoảng mới về nhà thăm gia đình. Trong thời gian sinh sống tại địa phương, chị M. thường xuyên uống rượu và Lê Văn Ngoan biết rõ thói quen của vợ nên nhiều lần gọi điện khuyên nhủ, can ngăn nhưng chị M. không nghe.
Chiều 1-1, do được nghỉ Tết dương lịch nên Ngoan bắt xe về nhà. Đến nơi, Ngoan thấy vợ đang nằm trên giường nên nói “vào nấu cơm ăn, đói quá”. Nghe vậy, chị M. vào bếp nấu cơm và ngồi nhóm lửa.
Nghĩ lại chuyện vợ hay uống rượu, nhiều lần Ngoan gọi điện về không nghe máy khiến người đàn ông này càng bức xúc. Lê Văn Ngoan nảy sinh ý định dùng vũ lực để “dạy vợ”. Nghĩ là làm, Ngoan đi lấy thanh gỗ dài (thường để đảo cám lợn) dựng sẵn trong góc bếp đánh một phát từ trên xuống vào vùng đầu vợ khiến chị M. loạng choạng, ngã về phía trước.
Sau đó, Ngoan tiếp tục đánh nhiều nhát vào vùng lưng, đùi, hai tay và hai mạn sườn chị M. Vừa đánh, Ngoan chửi bới. Bị đánh, chị M. bỏ chạy ra khỏi nhà, bị trượt ngã xuống khe nước. Ngoan đuổi theo, kéo vợ về nhà rồi tắm rửa cho vợ. Do chị M. không thể tự thay áo quần nên Ngoan tiếp tục dùng dép tông đang đi đánh nhiều lần vào vùng mặt vợ rồi bỏ ra phòng khác nằm xem điện thoại.
Khoảng 22 giờ cùng ngày, Ngoan vào phòng ngủ. Đến khoảng 1 giờ sáng ngày 2-1 nghe có tiếng động trong phòng, Ngoan đi vào kiểm tra thì thấy vợ không thể tự đứng dậy được, nhưng không đưa đi cấp cứu mà chỉ đắp thêm chăn rồi ra ngoài.
Đến hơn 7 giờ sáng cùng ngày, Ngoan dậy và phát hiện vợ đi vệ sinh trên giường nên bế vào nhà tắm để tắm rửa sau đó đưa trở lại giường, đắp chăn cho nằm. Khoảng 30 phút sau, thấy chị M. không có biểu hiện cử động, khi vào kiểm tra thì thấy chân tay chị M. đã lạnh nên Ngoan gọi điện báo cho người thân biết.
Sau đó, Ngoan điều khiển xe máy đến nhà anh rể và thừa nhận “Em lỡ tay đánh chết vợ rồi”, sau đó mượn tiền để lo mai táng. Nhận thức hành vi của mình là vi phạm pháp luật, Ngoan đến Công an đầu thú. Cơ quan chức năng xác định nguyên nhân chết của chị Vi Thị M. là phù não, xuất huyết não do chấn thương.
Mới đây, TAND tỉnh Nghệ An mở phiên tòa xét xử Lê Văn Ngoan về tội: “Giết người”. Tại phiên tòa, bị cáo Lê Văn Ngoan thừa nhận hành vi phạm tội như cáo trạng truy tố. Bị cáo khai do vợ hay uống rượu, bỏ bê gia đình, bị cáo lại đi làm ăn xa nên hay lo lắng. Cộng với việc trước đó bị cáo nhiều lần gọi điện về cho vợ khuyên can nhưng không được nên tức giận dẫn đến hành vi mất kiểm soát.
Ngoài ra, bị cáo cũng cho biết, trước đó giữa hai vợ chồng cũng thường xuyên xảy ra mâu thuẫn nhưng bản thân không hề có ý định giết vợ mà chỉ có mục đích đánh vợ để dọa. Không ngờ, sự việc dẫn đến vợ tử vong. Bị cáo cũng thể hiện sự ăn năn hối lỗi về việc làm của mình và mong muốn các con tha thứ cho hành vi của mình.
HĐXX nhận định, hành vi là nguy hiểm cho xã hội, ảnh hưởng đến nền móng của gia đình, cần có mức án nghiêm minh để răn đe. Dù bị cáo không có ý định tước đoạt mạng sống của chị M. nhưng việc đánh người rồi để mặc nạn nhân dẫn đến tử vong của bị cáo đã phạm tội giết người.
Trong vụ án này bị cáo có nhiều tình tiết giảm nhẹ như thành khẩn khai báo, ăn năn hối lỗi, phạm tội lần đầu, được đại diện của bị hại xin giảm nhẹ hình phạt. Xét toàn diện vụ án, HĐXX tuyên phạt bị cáo Lê Văn Ngoan 14 năm tù về tội: “Giết người”.
DƯƠNG HÓA