Trong các cuộc đối đầu quân sự gần đây tại khu vực Trung Đông, hệ thống phòng không Patriot – vốn được coi là biểu tượng sức mạnh của lưới lửa phòng thủ Mỹ – đang phải đối mặt với những thử thách thực tế chưa từng có. Các báo cáo từ chiến trường chỉ ra rằng hệ thống này đang bộc lộ những lỗ hổng đáng kể khi đối đầu với các đợt tấn công phối hợp giữa máy bay không người lái (UAV) cảm tử và tên lửa hành trình.
Hiệu quả thực tế và sự cố đánh chặn tại Qatar
Dữ liệu hình ảnh và báo cáo tác chiến cho thấy nhiều trường hợp tên lửa đánh chặn Patriot được phóng đi nhưng không thể tiêu diệt mục tiêu, thậm chí rơi xuống đất ngay sau khi rời bệ phóng. Đáng chú ý, một đoạn video ghi lại tại căn cứ không quân Al Udeid ở Qatar vào ngày 28/2 cho thấy lực lượng phòng thủ đã phải phóng tới ba tên lửa Patriot để đối phó với một mục tiêu đơn lẻ của Iran, nhưng kết quả vẫn không thể đánh chặn thành công. Sự việc này làm dấy lên những nghi vấn về hiệu quả của hệ thống trước các đòn tấn công hiện đại.
Các vụ đánh chặn tên lửa Patriot bất thành trên không phận căn cứ không quân Al Udeid ở Qatar vào ngày 28/2. Ảnh Military Watch
Chiến thuật bão hòa và áp lực tiêu hao nguồn lực
Nguyên nhân trọng yếu khiến Patriot gặp khó khăn nằm ở chiến thuật "tấn công bão hòa" (saturation attack) mà Iran đang áp dụng. Bằng cách triển khai đồng loạt hàng trăm phương tiện bay, Iran buộc hệ thống phòng thủ đối phương phải phân tán mục tiêu và tiêu thụ lượng lớn đạn dự trữ trong thời gian ngắn.
Theo số liệu thống kê, chỉ riêng tại UAE, các cơ quan phòng thủ đã phải xử lý 174 tên lửa đạn đạo, 8 tên lửa hành trình và gần 700 UAV trong những ngày đầu của đợt xung đột. Đây là một cuộc chiến tiêu hao điển hình (salvo competition), nơi bên tấn công sử dụng các loại UAV giá rẻ chỉ vài chục nghìn USD để đánh đổi lấy các quả tên lửa đánh chặn Patriot có giá trị lên tới hàng triệu USD mỗi quả. Sự chênh lệch kinh tế này không chỉ đe dọa khả năng phòng thủ mà còn có thể làm cạn kiệt kho dự trữ vũ khí của Mỹ và đồng minh nếu xung đột kéo dài.
Kho UAV của Iran. Ảnh WANA
Lỗ hổng kỹ thuật trước mục tiêu bay thấp
Bên cạnh yếu tố số lượng, các đặc tính kỹ thuật của UAV Iran cũng khai thác triệt để điểm yếu của hệ thống radar phương Tây. Các hệ thống như Patriot thường được tối ưu hóa để phát hiện mục tiêu bay nhanh và ở độ cao lớn như máy bay chiến đấu hoặc tên lửa đạn đạo. Ngược lại, UAV cảm tử thường bay rất thấp và với tốc độ chậm, khiến chúng dễ dàng lẫn vào nhiễu nền của địa hình (clutter), dẫn đến việc radar phát hiện muộn hoặc không thể khóa mục tiêu chính xác.
Tại Kuwait, một vụ tấn công bằng UAV đã xuyên qua mạng lưới phòng không và đánh trúng mục tiêu, gây thương vong cho lực lượng đồn trú. Điều này chứng minh rằng việc rút ngắn thời gian phản ứng do phát hiện muộn là một rủi ro hiện hữu đối với các hệ thống phòng thủ đắt tiền.
Tên lửa Patriot khai hỏa. Ảnh The War Zone
Sự phát triển của công nghệ tên lửa và mồi bẫy
Ngoài UAV, các loại tên lửa đạn đạo thế hệ mới của Iran cũng được cải tiến mạnh mẽ. Một số dòng tên lửa hiện nay có khả năng bay theo quỹ đạo bán đạn đạo hoặc thay đổi hướng di chuyển trong giai đoạn cuối của hành trình. Đặc tính này khiến thuật toán dẫn bắn của hệ thống Patriot khó có thể dự báo điểm tiếp xúc chính xác.
Hơn nữa, việc sử dụng mồi bẫy radar và các mục tiêu giả đã gây ra sự nhầm lẫn cho hệ thống điều khiển hỏa lực. Trong nhiều trường hợp, hệ thống tự động đã phóng tên lửa vào các vật thể không có giá trị quân sự cao, từ đó làm giảm hiệu suất tác chiến tổng thể. Các chuyên gia quân sự nhận định, chiến tranh hiện đại đang thay đổi nhanh chóng, buộc các hệ thống phòng thủ phải thích nghi với những vũ khí rẻ tiền nhưng được triển khai bằng chiến thuật thông minh và linh hoạt hơn.
Tuệ Nhân