Phía sau cánh cửa vô trùng, bệnh nhân chỉ mong 'sớm được về ôm con'

Phía sau cánh cửa vô trùng, bệnh nhân chỉ mong 'sớm được về ôm con'
2 giờ trướcBài gốc
Trong căn phòng cách ly vô trùng tại Đơn vị ghép tế bào gốc, khoa Huyết học, Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM), chị Bùi Thị Hòa (31 tuổi, quê Quảng Ngãi) đứng bên cạnh khung cửa sổ, vẻ mặt trầm ngâm ngắm nhìn những tia nắng le lói bên ngoài. Chị cũng chỉ có thể gặp chồng, gặp con qua ô cửa sổ này mỗi khi gia đình ghé thăm.
Chị Hòa là một trong những bệnh nhân đang điều trị tại đơn vị ghép tế bào gốc. Chị cho biết mình phát hiện mắc bệnh bạch cầu từ vài năm trước, đã trải qua quá trình điều trị hóa chất kéo dài khoảng 3 năm. Tuy nhiên, đến tháng 11 vừa qua, bệnh tái phát nặng hơn và chuyển sang giai đoạn cấp tính.
Chị Bùi Thị Hòa bên khung cửa sổ - nơi duy nhất những bệnh nhân như chị có thể nhìn ra thế giới bên ngoài.
So với thời gian điều trị trước đó ở phòng bệnh thường, cuộc sống của chị có nhiều thay đổi khi phải ở một mình trong phòng cách ly.
“Lúc trước còn có mẹ chăm sóc và bạn cùng phòng để trò chuyện, tâm sự. Chuyển vô đây thì chỉ có một mình, buồn nhất là không có người thân bên cạnh”, chị Hòa chia sẻ.
Cũng như các bệnh nhân khác, việc liên lạc với gia đình, bạn bè bên ngoài chủ yếu qua điện thoại, vì người nhà không thể vào thăm trực tiếp.
Chị Hòa không khỏi nghẹn ngào khi nhắc về các con: "Mình có hai con nhỏ, một bé 7 tuổi và một bé 5 tuổi, hiện đang được ông bà hỗ trợ chăm sóc. Mỗi lần gọi điện nhìn con, nhìn ba mẹ thì cũng đỡ nhớ, nhưng nhiều lúc lại thấy tủi thân. Mình đã từng nghĩ sẽ bỏ cuộc nhưng vì con, mình lấy tinh thần trở lại và sẽ cố gắng hết sức để về ôm các con, ở bên các con lâu nhất có thể”.
Ông Huỳnh Trọng Nghĩa đã nhập viện 3 tuần, trải qua nhiều gia đoạn điều trị, sức khỏe ông được đánh giá tiến triển tốt.
Ở phòng bệnh bên cạnh, ông Huỳnh Trọng Nghĩa (54 tuổi, quê Tây Ninh) đang nằm nghỉ ngơi sau khi xoa bóp tay chân và tập một vài động tác thể dục cơ bản. Ông Nghĩa đã nhập viện khoảng 3 tuần và trải qua nhiều giai đoạn điều trị khác nhau trong khu ghép.
Ông chia sẻ: “Lúc đầu thì cũng thấy hơi bí bách, ở trong này chỉ có nằm, ngồi, loanh quanh trong phòng, không được gặp gỡ ai. Còn bây giờ, tâm lý tôi thoải mái hơn nhiều rồi, phải cố gắng giữ tinh thần lạc quan để quá trình điều trị thuận lợi hơn”.
Hiện, sức khỏe của ông Nghĩa đang đáp ứng điều trị tốt. Tuy nhiên, thời gian nằm viện còn phụ thuộc vào quá trình hồi phục của bạch cầu và đánh giá sau ghép. Mỗi ngày trôi qua, ông chỉ mong sức khỏe hồi phục để trở về cuộc sống thường nhật bên vợ con.
Nam bệnh nhân tranh thủ vệ sinh cá nhân ngay trong phòng bệnh khép kín để chuẩn bị cho giờ ăn trưa.
Là một trong những bệnh nhân trẻ tuổi nhất ở đây, Nguyễn Văn Đạt (sinh năm 2002, quê Đắk Lắk) phải tạm ngưng công việc để tập trung điều trị bệnh sau khi được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu cấp.
Đạt đã nhập viện và điều trị tại phòng cách ly gần 20 ngày. Với một người trẻ, việc phải sống trong không gian hạn chế, tách biệt với bên ngoài cũng mang lại không ít khó khăn về tâm lý.
“Ở trong này đương nhiên là không được tự do như bên ngoài, mình rất là nhớ gia đình, bạn bè. Hầu như hôm nào mình cũng gọi về nhà cho đỡ nhớ. Có những hôm sau hóa trị, người mệt quá chỉ có thể nằm, đi lại cũng rất khó khăn”, Đạt chia sẻ.
Bác sĩ Vy Thế Hà thăm khám cho bệnh nhân sau khi ghép tế bào gốc.
Đơn vị ghép tế bào gốc, Khoa Huyết học, Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM) có 6 buồng bệnh vô trùng, tiếp nhận các bệnh nhân mắc các bệnh lý huyết học như u đa tủy, ung thư hạch, u lympho... Mọi ăn uống, sinh hoạt, điều trị được thực hiện khép kín trong buồng cách ly nhằm hạn chế nguy cơ nhiễm trùng cho bệnh nhân.
Bác sĩ Vy Thế Hà, Khoa Huyết học, Bệnh viện Chợ Rẫy cho biết, các bệnh nhân ở đây thường nhạy cảm và gặp các vấn đề về tâm lý bởi không gian điều trị bệnh ở đây rất đặc thù.
Điều dưỡng là những người gần gũi với bệnh nhân nhất, không chỉ là người chăm sóc mà còn là người bạn chia sẻ buồn vui với người bệnh.
“Ngoài việc điều trị bệnh, các bác sĩ và điều dưỡng ở đây đặc biệt quan tâm về sức khỏe tinh thần của người bệnh. Ở đây bệnh nhân chỉ có một mình, không có người nhà ở bên nên rất cần sự quan tâm, chia sẻ từ những nhân viên y tế”, BS Hà nói.
Phía sau ô cửa kính là một thế giới tách biệt. Ánh sáng trắng và nền nhiệt 21 – 23 độ C bao trùm căn phòng rộng 15 m², nơi hệ thống lọc HEPA duy trì môi trường vô khuẩn. Ở đây, những điều giản dị như cái ôm, cái nắm tay hay cảm nhận làn gió, ánh nắng mặt trời đều là niềm ước ao.
Mỗi người bệnh có chế độ ăn riêng tùy thuộc vài tình trạng sức khỏe.
Hàng ngày, các điều dưỡng luân phiên túc trực theo dõi sức khỏe người bệnh, lo chu đáo từng bữa ăn, giấc ngủ của người bệnh. Khi cần giúp đỡ người bệnh chỉ cần nhấn chuông báo, các điều dưỡng sẽ có mặt. Bên ngoài phòng bệnh cũng có hệ thống camera kết nối với từng phòng bệnh để có thể quan sát các bệnh nhân mọi lúc.
ThS Nguyễn Thị Bé Út, Điều dưỡng tại Đơn vị ghép cho biết, đặc điểm tính cách và tâm lý của người bệnh rất đa dạng. Người thân trực tiếp chăm sóc người bệnh sẽ dễ hiểu bệnh nhân hơn, còn điều dưỡng thì phải mất thời gian tìm hiểu , đặc điểm tâm lý và thói quen sinh hoạt của từng người bệnh .
Phía sau mỗi khung cửa, bệnh nhân và các y bác sĩ đang nỗ lực từng ngày.
“Tình trạng sức khỏe của người bệnh trước ghép tế bào gốc vẫn ổn định, nhưng chỉ một thời gian ngắn sau khi dùng thuốc điều kiện hóa có thể xuất hiện triệu chứng sốt, nôn ói, tiêu chảy hoặc các triệu chứng khác. Khi đó, điều dưỡng phải luôn túc trực, theo dõi sát và kịp thời phát hiện các dấu hiệu bất thường của người bệnh”, điều dưỡng Út nói.
Như Thúy
Nguồn VTC : https://vtcnews.vn/phia-sau-canh-cua-vo-trung-benh-nhan-chi-mong-som-duoc-ve-om-con-ar1008270.html