Qatar không ngại dùng tiền xây dựng đội hình.
Giải đó, chủ nhà Qatar thua cả Ecuador, Senegal lẫn Hà Lan để kết thúc giải với vị trí cuối bảng. Bốn năm sau, Qatar trở lại World Cup 2026 bằng tấm vé giành được trên sân cỏ thay vì đặc quyền chủ nhà. Với đội hình có hàng loạt cầu thủ nhập tịch và lá thăm khá nhẹ gồm Canada, Bosnia và Thụy Sĩ, cơ hội giành điểm đầu tiên trong lịch sử World Cup đang mở ra. Tuy nhiên, câu hỏi lớn vẫn còn nguyên: liệu dự án bóng đá xây bằng tiền bạc của Qatar đã đủ sức thoát khỏi hình ảnh “đội lót đường” hay chưa?
Đội tuyển được xây bằng tiền và hộ chiếu
Suốt hơn một thập kỷ qua, Qatar đầu tư khổng lồ để nâng tầm bóng đá. Từ học viện Aspire cho tới việc tổ chức World Cup 2022, quốc gia nhỏ bé này không giấu tham vọng tạo dựng vị thế bằng sức mạnh tài chính. Trong đó, chiến lược nhập tịch cầu thủ trở thành công cụ quan trọng nhất. Tại World Cup 2022, việc nhập tịch còn ở mức vừa phải nhưng để giành vé dự World Cup 2026, chiến lược này được đẩy mạnh ở mức cao nhất.
Đội hình Qatar hiện nay mang màu sắc quốc tế rõ rệt. Trên hàng công, nhiều gương mặt không mang gốc gác Qatar truyền thống như Edmilson Junior (Brazil), Yusuf Abdurisag (Somali), Almoez Ali (Sudan), Ahmed Alaaeldin (Ai Cập), Mohammed Muntari (Ghana) hay Sebastian Soria (Uruguay) đều là sản phẩm của chính sách mở rộng nguồn lực bóng đá bằng hộ chiếu.
Tuyến giữa cũng tương tự với những cái tên như Assim Madibo (Sudan), Karim Boudiaf (Pháp), Mohammed Waad (Iraq) hay Ahmed Fathy (Ai Cập). Hàng hậu vệ có Pedro Miguel (Cape Verde), Lucas Mendes (Brazil), Issa Laye (Senegal), Niall Mason (Anh), Bassam Al-Rawi (Iraq), Boualem Khoukhi (Algeria)
Nhờ vậy, Qatar sở hữu đội hình giàu thể lực, tốc độ và có chất lượng kỹ thuật tốt hơn đáng kể so với phần lớn đội tuyển châu Á. Chiến lược này giúp Qatar đạt một số thành công nhất định. Họ từng bảo vệ ngôi vô địch Asian Cup 2023 đầy thuyết phục. So với World Cup 2022, đội bóng Tây Á hiện có chiều sâu đội hình tốt hơn và kinh nghiệm thi đấu quốc tế dày hơn.
Tuy nhiên, việc xây dựng đội tuyển bằng nhập tịch cũng tạo ra nhiều dấu hỏi. Qatar vẫn thiếu một bản sắc bóng đá rõ ràng. Khi gặp áp lực lớn, đội bóng này thường đánh mất sự gắn kết và dễ sụp đổ về tâm lý. World Cup 2022 là minh chứng điển hình: dù được chơi trên sân nhà, họ vẫn tỏ ra non nớt trước nhịp độ và sức ép của sân chơi đỉnh cao.
Qatar vượt qua UAE tại vòng loại World Cup 2026.
Bảng đấu dễ hơn nhiều, nhưng chưa chắc đủ dễ cho Qatar
Nếu so với bảng đấu gồm Ecuador, Senegal và Hà Lan ở World Cup 2022, lá thăm năm 2026 rõ ràng nhẹ hơn rất nhiều cho Qatar. Canada mạnh về tốc độ và thể lực nhưng thiếu kinh nghiệm ở sân chơi lớn. Bosnia không còn sở hữu thế hệ vàng từng gây tiếng vang ở châu Âu. Trong khi đó, Thụy Sĩ tuy ổn định nhưng không thuộc nhóm ứng viên vô địch hàng đầu.
Đây có thể xem là cơ hội tốt nhất để Qatar giành điểm đầu tiên trong lịch sử World Cup. Chỉ cần chơi đúng khả năng, họ hoàn toàn có thể tạo ra thế trận cân bằng trước Bosnia hoặc Canada. So với 4 năm trước, Qatar hiện cũng có lực lượng đậm chất quốc tế hơn và không còn chịu áp lực tâm lý khổng lồ của vai trò chủ nhà.
Tuy nhiên, sự thật là Qatar vẫn bị đánh giá thấp nhất bảng. Canada có nhiều cầu thủ đang chơi ở các giải hàng đầu châu Âu. Thụy Sĩ sở hữu nền tảng chiến thuật cực kỳ ổn định. Ngay cả Bosnia, dù sa sút, vẫn có chất lượng cá nhân vượt trội ở nhiều vị trí.
Điều đáng lo cho Qatar là các cầu thủ nhập tịch giúp tăng chất lượng đội hình, nhưng chưa đủ tạo nên “DNA chiến thắng”. Khi thế trận trở nên căng thẳng, họ thường thiếu bản lĩnh để giữ nhịp trận đấu. Nếu hàng thủ tiếp tục mắc sai lầm như ở World Cup 2022, nguy cơ đứng cuối bảng thêm một lần nữa hoàn toàn có thể xảy ra.
World Cup 2026 vì thế sẽ là bài kiểm tra quan trọng nhất cho dự án bóng đá hàng tỷ USD của Qatar. Sau nhiều năm dùng tiền để xây dựng hình ảnh và sức mạnh, họ cần chứng minh mình thực sự tiến bộ trên sân cỏ. Nếu tiếp tục bị loại với vị trí chót bảng, Qatar có lẽ sẽ đối diện câu hỏi khó chịu nhất: liệu bóng đá có thể mua được thành công, hay chỉ mua được vẻ ngoài của một đội tuyển lớn?
Tú Anh