Lục quân Mỹ đã sử dụng toàn bộ kho dự trữ tên lửa Tấn công Chính xác (PrSM) ngay trong giai đoạn đầu của các chiến dịch quân sự nhắm vào Iran. Đây là loại vũ khí chiến lược vừa có màn chào sân thực chiến lần đầu tiên trong lịch sử, đánh dấu tình trạng thâm hụt vũ khí dẫn đường tầm xa nghiêm trọng của Washington.
Khả năng tác chiến của tên lửa PrSM trên nền tảng HIMARS
Tên lửa PrSM là dòng vũ khí tích hợp trên nền tảng pháo phản lực cơ động cao HIMARS, được phát triển để thay thế loại ATACMS truyền thống. Ông Jimmy Arter, người đứng đầu Bộ phận Chuyển đổi tại Trung tâm Ưu tú về Hỏa lực Hỗ trợ (Lục quân Mỹ), xác nhận toàn bộ kho vũ khí PrSM đã được khai hỏa từ Vịnh Ba Tư để tấn công các mục tiêu chiến lược nằm sâu trong lãnh thổ Iran.
So với ATACMS, PrSM sở hữu những ưu thế kỹ thuật vượt trội với tầm bắn đạt trên 500 km và thiết kế nhỏ gọn hơn. Đặc điểm này cho phép mỗi xe phóng HIMARS mang được hai quả tên lửa, giúp tăng gấp đôi hỏa lực trong một lần triển khai. Trong môi trường tác chiến đặc thù tại vùng Vịnh hoặc Thái Bình Dương, khả năng tấn công tầm xa và tính cơ động của PrSM được coi là yếu tố sống còn để đối trọng với các lực lượng có quy mô áp đảo.
Áp lực sản xuất và sự cạn kiệt tên lửa hành trình Tomahawk
Không chỉ PrSM, các loại đạn dược công nghệ cao khác của Mỹ cũng đang rơi vào tình trạng báo động. Theo báo cáo từ Lầu Năm Góc, Hải quân Mỹ ước tính đã bắn gần 1.000 quả tên lửa hành trình Tomahawk chỉ trong 4 tuần đầu của xung đột. Tốc độ tiêu thụ này vượt xa năng lực sản xuất hiện tại của ngành công nghiệp quốc phòng.
Dự kiến đến cuối thập kỷ này, năng lực sản xuất Tomahawk mới đạt khoảng 150 quả/năm. Với khoảng cách lớn giữa tỷ lệ tiêu thụ và khả năng bù đắp, Mỹ có thể phải mất nhiều năm để lấp đầy kho dự trữ chiến lược như ban đầu. Tình trạng này gây hệ lụy sâu sắc đến khả năng tác chiến đa chiến trường và năng lực quốc phòng trong dài hạn của Washington.
Thách thức đối với hệ thống phòng thủ tên lửa và bom xuyên hầm ngầm
Quy mô của chiến dịch quân sự tại Iran đòi hỏi một lượng lớn vũ khí đánh chặn. Trong 10 ngày đầu tiên, Mỹ đã tấn công hơn 6.000 mục tiêu, chủ yếu sử dụng vũ khí dẫn đường ngoài tầm nhìn (BVR) chi phí đắt đỏ. Đồng thời, Washington phải phóng hơn 2.000 tên lửa đánh chặn để đối phó với các đòn trả đũa từ Tehran.
Phóng tên lửa nhiều như “đốt diêm”, một loại vũ khí Mỹ vừa bắn lần đầu tiên ở Iran đã chóng cạn - Ảnh 3.
Hệ quả là kho tên lửa dành cho các hệ thống phòng thủ tầm cao như THAAD, Patriot và AEGIS đều rơi vào tình trạng báo động. Mỹ đã buộc phải rút các đơn vị đánh chặn từ nhiều căn cứ trên toàn cầu để dồn lực cho khu vực Trung Đông. Ngoài ra, loại bom siêu xuyên GBU-57 (Massive Ordnance Penetrator) trị giá hơn 370 triệu USD mỗi quả cũng được báo cáo là gần như sạch bóng trong kho, trong khi dây chuyền sản xuất loại vũ khí chuyên dụng này đã ngừng hoạt động từ lâu.
Tuệ Nhân