Ảnh minh họa.
Ngày 1/6, Hội đồng thẩm phán TAND tối cao đã ban hành Nghị quyết 02/2026/NQ-HĐTP Hướng dẫn áp dụng một số quy định của Luật Phục hồi, phá sản. Một trong những vấn đề được quan tâm là việc ngăn chặn tẩu tán tài sản khi doanh nghiệp lâm vào tình cảnh phá sản.
Về vấn đề này, nghị quyết 02 nêu rõ quá trình giải quyết yêu cầu áp dụng dụng thủ tục phá sản, người có quyền, nghĩa vụ nộp đơn theo quy định tại Điều 38 của Luật Phục hồi, phá sản; quản tài viên; doanh nghiệp quản lý, thanh lý tài sản có quyền yêu cầu Tòa án có thẩm quyền giải quyết vụ việc phá sản ra quyết định áp dụng một hoặc một số biện pháp khẩn cấp tạm thời.
Việc này nhằm bảo toàn tài sản của doanh nghiệp, hợp tác xã; bảo đảm quyền, lợi ích hợp pháp của người lao động. Đặc biệt còn nhằm bảo đảm cho việc giải quyết vụ việc phá sản.
Hội đồng thẩm phán TAND tối cao cũng đưa ra trường hợp minh họa. Ví dụ, trong quá trình giải quyết vụ việc phá sản đối với doanh nghiệp A, tòa án giải quyết tranh chấp do doanh nghiệp A khởi kiện yêu cầu ông B bồi thường 10 tỷ đồng.
Ông B không có người đại diện, không có tài sản ở Việt Nam. Ông B làm thủ tục xuất cảnh nên doanh nghiệp A yêu cầu Tòa án áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời cấm xuất cảnh đối với ông B.
Trường hợp này, Tòa án có thể căn cứ Điều 128 của Bộ luật Tố tụng dân sự để áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời cấm xuất cảnh đối với ông B.
Luật Phục hồi, phá sản có hiệu lực thi hành từ ngày 1/3/2026, với nhiều điểm nổi bật như quy định thẩm quyền, trách nhiệm của cơ quan thuế, bảo hiểm xã hội trong việc nộp đơn yêu cầu áp dụng thủ tục phá sản (Điều 38).
Cũng theo nghị quyết 02, trường hợp do tình thế khẩn cấp, để ngăn chặn hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra thì việc áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời có thể tiến hành đồng thời với việc nộp đơn yêu cầu áp dụng thủ tục phá sản.
Theo quy định, các biện pháp khẩn cấp tạm thời được áp dụng gồm cho bán hàng hóa, tài sản dễ bị hư hỏng, sắp hết thời hạn sử dụng, không bán đúng thời điểm sẽ khó có khả năng tiêu thụ khi hàng hóa là thực phẩm tươi sống, dễ bị phân hủy, khó bảo quản; hàng hóa dễ cháy, nổ (xăng, dầu, khí hóa lỏng và các chất dễ cháy, nổ khác); thuốc chữa bệnh, thuốc thú y, thuốc bảo vệ thực vật mà hạn sử dụng còn dưới 60 ngày…
Ngoài ra, các biện pháp khác gồm kê biên, niêm phong tài sản của doanh nghiệp, hợp tác xã; phong tỏa tài khoản của doanh nghiệp, hợp tác xã tại tổ chức tín dụng; phong tỏa tài sản ở nơi gửi giữ khi doanh nghiệp, hợp tác xã có tài sản được gửi giữ bởi cá nhân, tổ chức khác;
Niêm phong kho, quỹ, thu giữ và quản lý sổ kế toán, tài liệu liên quan của doanh nghiệp, hợp tác xã khi cần thiết phải giữ nguyên trạng kho, quỹ, sổ kế toán, tài liệu đó;
Buộc giao, nhận tài sản khi có hành vi chiếm giữ trái pháp luật tài sản của doanh nghiệp, hợp tác xã hoặc chủ nợ có bảo đảm không nhận tài sản bảo đảm để thanh toán nợ…
Điểm đáng lưu ý là nghị quyết quy định “cấm hoặc buộc doanh nghiệp, hợp tác xã, cá nhân, tổ chức khác có liên quan thực hiện một số hành vi nhất định khi có căn cứ cho thấy việc thực hiện hoặc không thực hiện một hoặc một số hành vi nhất định của họ sẽ làm ảnh hưởng đến việc giải quyết vụ việc phá sản, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác có liên quan”.
Theo đó, tòa án áp dụng biện pháp khẩn cấp để buộc người sử dụng lao động đóng tiền bảo hiểm y tế cho người lao động và tiền đóng bảo hiểm y tế từ tiền lương của người lao động đã trích để kịp thời cấp thẻ bảo hiểm y tế cho người lao động theo quy định của pháp luật.
Đỗ Mến