Dark Eagle là loại vũ khí được thiết kế để thực hiện các đòn tấn công chính xác tầm xa với tốc độ cực cao, đủ khả năng xuyên thủng những hệ thống phòng không đa tầng hiện đại. Tuy nhiên, dù sở hữu nhiều đặc tính ấn tượng, Dark Eagle lại khó có thể trở thành yếu tố quyết định trên chiến trường nếu xung đột với Iran thực sự nổ ra.
Hệ thống phóng tên lửa Dark Eagle. (Nguồn: MW)
Dark Eagle có thể giúp Mỹ tấn công các mục tiêu quan trọng như bệ phóng tên lửa hay cơ sở quân sự nằm sâu trong lãnh thổ đối phương, vượt ngoài tầm với của những hệ thống hiện có như tlửa đạn đạo PrSM hay các bệ phóng HIMARS. Khả năng bay với tốc độ siêu thanh cho phép nó rút ngắn thời gian tiếp cận mục tiêu và giảm đáng kể khả năng bị đánh chặn. Nhưng trên thực tế, lợi thế này bị hạn chế nghiêm trọng bởi một yếu tố rất đơn giản: đó là số lượng.
Sau nhiều tuần giao tranh cường độ cao, kho tên lửa của Mỹ đã bị tiêu hao đáng kể. Không chỉ các hệ thống phòng không như THAAD hay MIM-104 Patriot, mà cả các loại vũ khí tấn công chủ lực như Tomahawk và AGM-158 JASSM cũng đang được sử dụng với tốc độ vượt xa khả năng bổ sung. Trong bối cảnh đó, Dark Eagle vốn vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm và chỉ có số lượng rất hạn chế, gần như không thể tạo ra khác biệt mang tính chiến lược, ngay cả khi được đưa vào sử dụng.
Không chỉ khan hiếm, Dark Eagle còn là một trong những loại vũ khí đắt đỏ nhất hiện nay, với chi phí ước tính khoảng 41 triệu USD cho mỗi quả tên lửa. Mức giá này khiến việc sử dụng nó trở nên khó biện minh trong nhiều kịch bản tác chiến, đặc biệt khi đối thủ như Iran không sở hữu các hệ thống phòng không tiên tiến đến mức buộc Mỹ phải dùng đến vũ khí siêu thanh để xuyên thủng.
Bên cạnh đó, bản thân chương trình Dark Eagle cũng chưa thực sự hoàn thiện. Dù đã có một số cuộc thử nghiệm thành công vào năm 2024, hệ thống này vẫn gặp không ít trục trặc kỹ thuật, bao gồm lỗi liên quan đến bệ phóng và độ tin cậy của tên lửa. Các đánh giá chính thức cho thấy phải đến năm 2027, Mỹ mới có đủ dữ liệu để xác nhận đầy đủ hiệu quả chiến đấu của loại vũ khí này. Điều đó đồng nghĩa với việc triển khai sớm có thể tiềm ẩn nhiều rủi ro hơn là lợi ích.
Theo nhà phân tích quốc phòng Jennifer Kavanagh, việc đưa một vũ khí đắt đỏ và chưa hoàn thiện vào một chiến trường không đòi hỏi công nghệ cao như Iran có thể là dấu hiệu cho thấy sự thiếu nhất quán trong chiến lược. Bà Kavanagh đặt câu hỏi liệu có mục tiêu nào đủ giá trị để biện minh cho chi phí khổng lồ của mỗi lần phóng hay không.
Thực tế, việc phô trương các loại vũ khí tiên tiến để răn đe đối thủ không phải là điều mới. Trước đây, Mỹ từng triển khai các tiêm kích tàng hình như F-22 Raptor tới Trung Đông chủ yếu nhằm gửi tín hiệu sức mạnh, hơn là để tham chiến trực tiếp. Trong trường hợp của Dark Eagle, nhiều khả năng vai trò của nó cũng tương tự: một công cụ răn đe chiến lược, hơn là "quân bài quyết định" trên chiến trường.
Xuân Minh