Cuối tháng 10/2025, tôi có chuyến công tác một tuần tại Singapore. Lần gần nhất đặt chân đến đảo quốc sư tử đã hơn mười năm trước, cũng vì công việc, và tôi từng ở đó hơn hai tháng. Bởi vậy, Singapore vốn không còn xa lạ với tôi.
Thế nhưng lần trở lại này, tôi muốn tận mắt xem liệu mười năm qua nơi ấy đã đổi thay ra sao. Ở một đất nước đang phát triển nhanh như Việt Nam, chỉ cần một thập kỷ là có thể thấy sự biến chuyển rõ rệt của hạ tầng. Nhưng với Singapore, một quốc gia đã gần như hoàn thiện với rất ít dư địa, tôi nghĩ sẽ khó nhận ra khác biệt. Đó là suy nghĩ của tôi trước chuyến đi. Còn thực tế thì sao?
Toàn cảnh Singapore nhìn từ vịnh Marina. Ảnh: Getty Images.
Lần này, tôi bay cả đi lẫn về bằng hãng hàng không Singapore Airlines (SQ). Có thể nói, từ lúc máy bay rời Nội Bài cho đến ngày trở lại Việt Nam, tôi được trải nghiệm một Singapore trọn vẹn.
Ấn tượng đầu tiên là bộ đồng phục lịch sự và duyên dáng của các nữ tiếp viên. Đó là chiếc váy liền Sarong Kebaya, được cắt may khéo léo, tôn dáng người mặc. Trang sức, lối trang điểm đều phối tinh tế, làm nổi bật vẻ đẹp đặc trưng của hãng. Bộ đồng phục này, biểu tượng của Singapore Airlines, do nhà thiết kế người Pháp Pierre Balmain tạo nên vào năm 1968 và được sử dụng từ khi hãng chính thức hoạt động vào năm 1972 đến nay.
Trên chuyến bay, SQ tích hợp toàn bộ thông tin an toàn, tham quan và giải trí ngay trên màn hình trước mặt hành khách. Trước khi lên máy bay, mỗi người tự lấy một chiếc tai nghe, chỉ cần cắm vào ổ tại ghế là có thể nghe thông báo của cơ trưởng, tiếp viên, hay thưởng thức các chương trình giải trí mà không làm phiền ai xung quanh.
Tôi đặc biệt ấn tượng với video hướng dẫn an toàn bay. Họ khéo léo lồng ghép các thao tác bắt buộc như mặc áo phao, tư thế an toàn, cửa thoát hiểm… với những thắng cảnh nổi tiếng của đảo quốc sư tử: công viên Merlion, nhà hát Esplanade, Marina Bay Sands, Gardens by the Bay, cầu Henderson Waves, đảo Sentosa… Tất cả được dẫn dắt bởi hình ảnh một nữ tiếp viên mỉm cười niềm nở, tạo ấn tượng văn hóa tinh tế và cuốn hút.
Đó là một cách giới thiệu thông minh, không cần tiếp viên thị phạm tại chỗ nhưng vẫn sinh động, hấp dẫn. Hành khách vừa nắm rõ quy trình an toàn, vừa được “tham quan trước” những điểm đến nổi bật của Singapore. Với những ai chưa biết mình sẽ đi đâu, chỉ riêng video hướng dẫn an toàn này cũng đủ gợi ý một danh sách điểm đến đầy lôi cuốn.
Thác nước bên trong nhà tại sân bay Changi. Ảnh: kb group.
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Changi, toàn bộ thủ tục nhập cảnh được thực hiện tự động trên hệ thống máy tính. Ngay tại lối rẽ bên trái của thang cuốn là một dãy máy tính bảng để hành khách tự khai báo. Bạn chỉ cần quét hộ chiếu, nhập các thông tin cơ bản như họ tên, ngày sinh, ngày nhập - xuất cảnh dự kiến, mã chuyến bay và nơi lưu trú. Sau khi nhận thông báo xác nhận trên màn hình, bạn tiến thẳng đến cổng tự động, quét hộ chiếu, và cánh cửa mở ra. Thế là bạn đã hoàn tất nhập cảnh Singapore mà không phải xếp hàng chờ đợi.
Khu vực cổng tự động chỉ có vài nhân viên hải quan túc trực để hỗ trợ khi cần. Không còn cảnh dòng người đứng nối đuôi, điều đáng nể trong bối cảnh lượng khách đến Singapore lúc nào cũng đông. Việc số hóa và tự động hóa gần như toàn bộ quy trình khiến thủ tục nhập cảnh trở thành một trải nghiệm nhẹ nhàng và rất ấn tượng.
Thủ tục xuất cảnh cũng vậy, hoàn toàn tự động. Chỉ cần tới máy quét hộ chiếu, hệ thống sẽ tự in vé cho bạn. Bạn nhập số hành lý ký gửi, nhãn hành lý cũng được in ra để bạn tự dán vào valy. Mọi thao tác đều đơn giản, rõ ràng, không cần tới một nhân viên làm thủ tục nào.
Singapore là một quốc đảo nhỏ bé, rộng 736,3km², chỉ lớn hơn đảo Phú Quốc khoảng 1,3 lần (Phú Quốc 575,3km²). Trước khi bồi đắp, diện tích Singapore vào những năm 1960 chỉ khoảng 581km², tương đương Phú Quốc ngày nay. Qua nhiều thập kỷ, nhờ các dự án lấn biển và nhập khẩu cát từ các nước láng giềng, diện tích quốc đảo này đã tăng lên đáng kể.
Từ Đông sang Tây, Singapore chỉ dài 42km, và bạn có thể di chuyển trong hơn 20 phút bằng hệ thống tàu điện MRT tốc độ cao. Hệ thống MRT phủ khắp các địa điểm trên đảo với sáu tuyến được đánh màu khác nhau: đỏ, xanh lá, tím, cam, xanh dương và nâu. Khi kết hợp với xe buýt, giao thông công cộng ở đây trở nên vô cùng thuận tiện. Với khách nước ngoài, MRT và xe buýt là lựa chọn tối ưu để tiết kiệm chi phí. Chỉ cần mua thẻ Ezlink tại sân bay và nạp tiền, là bạn có thể sử dụng cả hệ thống giao thông công cộng một cách dễ dàng.
Một góc Singapore. Ảnh: Getty Images.
Việc liên lạc cũng rất thuận tiện. Tôi đăng ký dịch vụ roaming cho điện thoại Việt Nam, nên sử dụng internet hoàn toàn suôn sẻ, chi phí chỉ vài trăm nghìn cho một tuần. Khi ở khách sạn hay nơi lưu trú, wifi miễn phí luôn có sẵn, giúp bạn yên tâm sử dụng điện thoại cho các ứng dụng cần mạng. Một lưu ý nhỏ là ổ cắm điện ở Singapore theo chuẩn Anh với ba chân vuông, vì vậy chuẩn bị ổ chuyển đổi từ nhà là cần thiết. Tuy nhiên, hầu hết khách sạn đều đã quốc tế hóa ổ cắm, tương thích với mọi loại chân cắm.
Lần này, tôi đi cùng hai người bạn và muốn thử trải nghiệm khác, nên chọn taxi, dù giá cao hơn một chút, nhưng do công tác phí đã bao gồm, nên không cần phải tính toán nhiều. Taxi ở Singapore có các điểm đón và trả khách cố định tại sân bay cũng như các điểm công cộng khác. Bạn chỉ cần xếp hàng chờ đến lượt, không hề có cảnh xô đẩy hay tranh giành khách. Ngoài ra, bạn cũng có thể đặt xe qua ứng dụng Grab. Lưu ý là giá Grab thay đổi theo thời điểm và nhu cầu; chỉ trong vài phút, mức giá có thể chênh nhau cả chục đô, đặc biệt giờ cao điểm, sáng sớm hay khuya muộn.
Từ sân bay Changi về khu Clark Quay, khu trung tâm Singapore nơi tôi đặt phòng khách sạn, khoảng hơn 20km. Xe chạy êm, tốc độ cao trên các con đường nhiều làn rộng rãi. Hai bên đường, các loài hoa như hoa giấy hay hoa đỗ quyên nở hồng rực rỡ, điểm xuyết từng nụ nhỏ chúm chím. Xe lao vun vút qua các con đường hầm dài, rẽ ngang rẽ dọc, tạo cảm giác vừa hối hả vừa thú vị.
Ấn tượng nhất có lẽ là những tòa nhà chọc trời. Khắp nơi là các cao ốc, khách sạn, trung tâm mua sắm sang trọng chạy dọc theo các con phố. Khi càng về khu trung tâm, các tòa nhà san sát, dày đặc, tạo cảm giác choáng ngợp với người lần đầu đặt chân tới. Thế nhưng, xen kẽ giữa những cao ốc ấy là các mảng xanh, những "khu rừng" nhỏ với cây cổ thụ cao vút, nhiều năm tuổi. Điều này cho thấy quy hoạch đô thị ở Singapore rất bài bản, tính toán kỹ lưỡng để bảo vệ không gian xanh từ lâu. Những khoảnh xanh cùng hàng cây cổ thụ trải dài trên các đại lộ vừa tỏa bóng mát, vừa tạo nên dáng vẻ thành phố hiện đại, xanh và trật tự.
Khu trung tâm tài chính quốc tế của Singapore. Ảnh: Andrey.
Tôi check-in khách sạn khi trời đã hơn 6 giờ tối. Có hẹn với bạn, đúng 7 giờ chúng tôi đi bộ ra khu trung tâm để ăn tối. Bạn dẫn tôi men theo bờ sông Singapore, đi qua Clark Quay, khu vực ven sông nổi tiếng với các quán nhậu hút khách. Dọc bờ sông là lối đi riêng cho xe đạp và người chạy bộ, khá đông những ai vừa đi dạo, vừa tập thể dục.
Chúng tôi chọn một nhà hàng hải sản khá đông khách, phải chờ gần 15 phút mới có chỗ. Ấn tượng thứ hai về Singapore lập tức hiện ra: đắt đỏ. Đặc sản mà hầu như du khách nào cũng muốn thử là Chilli Crab, cua xốt ớt nổi tiếng. Một con cua to cỡ bàn tay được bày trên đĩa có giá gần 100 đô la. Bia cũng không hề rẻ, gấp khoảng năm lần so với Việt Nam. Dù vậy, bữa tối thật tuyệt: hải sản tươi ngon, bia thơm nồng, và trên hết là tiếng cười rộn rã của những người bạn mà hơn mười năm tôi mới gặp lại.
Món cua xốt ớt ngon nức tiếng tại Singapore. Ảnh: Getty Images.
Ngày hôm sau, trước khi bắt tay vào công việc, tôi cùng hai người bạn quyết định dành trọn một ngày để khám phá khu trung tâm. Điểm đến đầu tiên là vịnh Marina, nơi có tượng sư tử Merlion phun nước và khách sạn biểu tượng Marina Bay Sands, ba khối tòa nhà cao tầng được nối bằng "con thuyền" trên mái.
Du khách từ khắp nơi trên thế giới tụ tập tại đây. Nhiều người chăm chú căn chỉnh sao cho miệng mình hứng được nước từ miệng con sư tử biển, hay tạo dáng như đang nâng "con thuyền" hay đỡ con sư tử. Chúng tôi đi ban ngày, nhưng bạn tôi bảo, và tôi từng trải nghiệm hơn mười năm trước, khu vịnh này sẽ lung linh huyền ảo khi về đêm. Hơn một thập kỷ trôi qua, cảnh vật và các công trình ở đây hầu như không thay đổi, chỉ có điều tôi không tìm lại được hàng kem thân quen ngày xưa.
Tượng Merlion nhìn ra vịnh Marina. Ảnh: Netfalls.
Từ vịnh Marina, chúng tôi đi bộ qua nhà hát Esplanade, còn gọi là nhà hát "sầu riêng" với kiến trúc nửa quả sầu riêng úp độc đáo. Chúng tôi tiếp tục đi ngang khách sạn Fullerton, một khách sạn 5 sao sang trọng với khu vườn rộng rãi, đẹp mắt và quầy bar sát vịnh, tọa lạc ngay trung tâm khu thương mại Singapore, vị trí đắc địa bậc nhất.
Tiếp tục hành trình, chúng tôi tới Marina Bay Sands và đi qua cây cầu trên cao dẫn tới Gardens by the Bay, khu vườn nổi tiếng. Ban đầu, tôi không khỏi ngạc nhiên khi biết đây là khu vườn nhân tạo, cây cối được trồng trong nhà kính. Thế nhưng quy mô và cách bố trí khiến bất cứ du khách nào cũng choáng ngợp.
Khu vườn gồm ba điểm tham quan chính: Rừng mây (Cloud Forest), Mái vòm hoa (Flower Dome) và Siêu cây (Supertree), những điểm đến mà hầu như ai cũng không bỏ lỡ. Dạo quanh khu vườn, tôi bước lên cây cầu trên cao, thu trọn tầm mắt "con thuyền" trên mái khách sạn, như thể có thể chạm tay tới. Trên đường đi, tôi còn bắt gặp những chú gà nhỏ, giống gà ri nhưng lông đẹp hơn, nhởn nhơ kiếm ăn, dường như hoàn toàn không sợ hãi hay bị quấy rầy.
Khu vườn nhân tạo Gardens by the Bay. Ảnh: Richie Chan.
Chiều tối đó, tôi dành thời gian đến một địa điểm mà tôi nhất định phải ghé, dù trước đó đã tới hai lần: cây cầu gỗ Henderson Waves, biểu tượng kiến trúc của đảo quốc sư tử. Lần này, tôi muốn giới thiệu cầu với người bạn đồng hành.
Cầu được dựng với khung thép và sàn gỗ, cao 36m so với mặt đường bên dưới. Thiết kế uốn lượn như những con sóng tạo nên ấn tượng mạnh mẽ và độc đáo. Với chiều dài 274 mét, Henderson Waves nối hai ngọn đồi Telok Blangah Hill và Mount Faber, trở thành điểm nhấn kiến trúc nổi bật giữa vành đai xanh mướt phía nam Singapore.
Để lên cầu, bạn cần đi taxi tới chân đồi rồi men theo bậc thang bộ. Đi bộ trên Henderson Waves mang lại cảm giác bình yên lạ thường. Bên dưới, các dòng xe lao vun vút trên xa lộ; xa xa, những tòa nhà cao tầng nhô lên giữa rừng cây. Mặt trời đỏ au đang dần hạ xuống, ánh sáng vàng của buổi chiều là thời điểm lý tưởng cho những ai yêu thích nhiếp ảnh.
Đi bộ trên Henderson Waves mang lại cảm giác bình yên lạ thường. Ảnh: Lê Ngọc Sơn.
Khi bước hết cầu, bạn tiếp tục đi qua con đường xuyên rừng, nơi các hàng cây cao vút đan xen nhau. Tôi không khỏi khâm phục người Singapore, họ đã giữ được khu rừng xanh mát này ngay giữa lòng thành phố hiện đại. Và tự nhiên tôi ước giá như Hà Nội cũng có một khu rừng như vậy.
Nhà hàng ở Singapore thì đắt đỏ, nhưng các quán ăn tại các khu ẩm thực công cộng lại khá rẻ và đa dạng. Chỉ với chưa tới 8 đô la, bạn đã có một đĩa cơm gà Hải Nam ngon lành. Có rất nhiều quán để lựa chọn, nhiều trong số đó đã tồn tại hơn 50 năm. Những khu ẩm thực công cộng này thường nằm trong các trung tâm mua sắm, với các khu vực chỗ ngồi chung, thuận tiện cho khách thưởng thức.
Bạn dẫn tôi đến khu phố mua sắm trung tâm Orchard, nhộn nhịp người qua lại. Hầu như tất cả thương hiệu xa xỉ nổi tiếng trên thế giới đều có mặt ở đây. Trước đó, chúng tôi được dẫn đi thưởng thức món cháo ếch nổi tiếng tại khu Geylang. Đừng ngạc nhiên nếu được phục vụ bởi nhân viên người Việt, bởi quán này rất hút du khách từ Việt Nam.
Món cháo ếch được nhiều người Việt yêu thích khi du lịch đến Singapore. Ảnh: Lê Ngọc Sơn.
Rời Geylang, bạn dẫn tôi vào cửa hàng lưu niệm. Món quà kinh điển nhất có lẽ là những chai dầu gió xanh Con Ó, một biểu tượng quen thuộc với du khách.
Tạm biệt Singapore với những con đường xe chạy vun vút và các tòa nhà chọc trời, nhưng tôi vẫn nhớ câu nói đùa của ông già lái taxi: "In Singapore, you can afford to die, but you cannot get sick" (tạm dịch: Ở Singapore, bạn có đủ khả năng chi trả cho hậu sự của mình, nhưng tuyệt nhiên đừng để bị ốm). Một câu nói nửa thật nửa đùa, nhắc nhở rằng Singapore đẹp, hiện đại là thế... nhưng cũng rất đắt đỏ.
Lê Ngọc Sơn