Sự an toàn đến mức dễ đoán của Trường Giang

Sự an toàn đến mức dễ đoán của Trường Giang
2 giờ trướcBài gốc
Sau 5 ngày ra rạp, Nhà Ba Tôi Một Phòng ghi nhận doanh thu hơn 73 tỷ đồng - một con số đủ để xác nhận phim đã tìm được khán giả của mình, nhưng cũng đồng thời đặt ra nhiều câu hỏi về con đường sáng tạo mà Trường Giang đang theo đuổi.
Ở bộ phim này, nam nghệ sĩ tiếp tục chọn lối kể chuyện quen thuộc đó là gia đình, tình thân, những mâu thuẫn đời thường được giải quyết bằng cảm xúc chân phương. Chính sự nhất quán ấy tạo nên cảm giác an toàn, nhưng cũng là điểm khiến tác phẩm trở nên dễ đoán.
Sau 5 ngày ra rạp, Nhà Ba Tôi Một Phòng ghi nhận doanh thu hơn 73 tỷ đồng (Ảnh: FBNV).
Không khó để nhận ra Nhà Ba Tôi Một Phòng mang đậm "chiếc áo" kịch nói, nơi Trường Giang có sở trường lâu năm. Câu chuyện được triển khai theo tuyến tính, ít nhánh rẽ, các tình huống chủ yếu được đẩy đi bằng lời thoại và những xung đột quen thuộc trong sinh hoạt gia đình. Cách kể này giúp phim dễ xem, dễ cảm, phù hợp với nhóm khán giả đại chúng vốn yêu mến hình ảnh Trường Giang gần gũi, đời thường.
Tuy nhiên, khi đặt trong ngôn ngữ điện ảnh - nơi nhịp điệu, cấu trúc và điểm rơi cảm xúc đóng vai trò quyết định thì sự an toàn ấy lại bộc lộ giới hạn. Người xem có thể dự đoán phần lớn diễn biến ngay từ nửa đầu phim và cảm xúc vì thế khó được đẩy lên những cao trào bất ngờ.
Cách kể trong Nhà Ba Tôi Một Phòng giúp phim dễ xem, dễ cảm, phù hợp với nhóm khán giả đại chúng vốn yêu mến hình ảnh Trường Giang gần gũi, đời thường (Ảnh: FBNV).
Một điểm dễ thấy khác là việc bộ phim chiều chuộng tối đa tệp khán giả cũ của Trường Giang. Nhân vật trung tâm vẫn là những con người lao động bình dân, câu chuyện xoay quanh mái ấm nhỏ, những hy sinh thầm lặng và thông điệp gia đình được nói thẳng, nói rõ. Đây là lựa chọn không sai, thậm chí đáng trân trọng ở khía cạnh giữ gìn bản sắc. Song trong bối cảnh điện ảnh Việt đang chứng kiến sự cạnh tranh ngày càng mạnh mẽ, lối đi này vô tình thu hẹp biên độ sáng tạo, khiến phim khó tạo hiệu ứng lan tỏa vượt ra ngoài vùng an toàn quen thuộc.
Ở Nhà Ba Tôi Một Phòng, mọi câu hỏi gần như đều có sẵn đáp án. Thông điệp được phơi bày trực diện qua lời thoại, thay vì để hình ảnh, nhịp dựng hay khoảng lặng dẫn dắt cảm xúc người xem. Điều đó giúp phim trở nên rõ ràng, mạch lạc, nhưng cũng làm giảm dư âm sau khi rời rạp. Khán giả hiểu câu chuyện ngay trong lần xem đầu tiên.
Ở Nhà Ba Tôi Một Phòng, mọi câu hỏi gần như đều có sẵn đáp án (Ảnh: FBNV).
Nhìn ở góc độ tích cực, doanh thu hơn 73 tỷ đồng sau 5 ngày cho thấy Trường Giang vẫn có chỗ đứng ổn định và những câu chuyện gia đình của anh vẫn tìm được người đồng cảm. Nhưng ở góc độ dài hơi, con số này cũng có thể được xem như một tín hiệu nhắc nhở. Khi điện ảnh không chỉ cần sự tử tế trong cảm xúc mà còn đòi hỏi những cấu trúc kể chuyện linh hoạt, những cú bẻ hướng tinh tế, sự an toàn kéo dài rất dễ trở thành lực cản.
Sự an toàn đến mức dễ đoán vì thế không phải là lời phủ định nỗ lực của Trường Giang, mà là một nhận xét mang tính gợi mở. Nếu dám bước ra khỏi "căn phòng" quen thuộc của chính mình, thử nghiệm những hình thức kể chuyện mới mẻ hơn, Trường Giang hoàn toàn có cơ hội mở rộng tầm vóc tác phẩm, không chỉ để giữ chân khán giả cũ, mà còn để chinh phục những người xem đang ngày càng kỳ vọng nhiều hơn vào điện ảnh Việt.
Phim của Trường Giang hiện đang giữ vị trí thứ 2 phòng vé Việt (Ảnh: FBNV).
Vân Anh
Nguồn SaoStar : https://www.saostar.vn/dien-anh/su-an-toan-den-muc-de-doan-cua-truong-giang-202602221348575008.html