Chuyên gia kinh tế Trần Sĩ Chương.
Gốc rễ của sự phát triển bền vững
Mỗi mùa Xuân đến, đất trời như chậm lại để con người có một khoảng lặng nhìn sâu vào chính mình và con đường phía trước.
Giữa những biến động nhanh và nhiều bất định của thế giới hôm nay, mùa Xuân nhắc ta rằng có những giá trị không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ nâng đỡ cả một cộng đồng đi qua thời gian.
Văn hóa là một giá trị như thế. Trong một thế giới đang phân mảnh, nơi niềm tin trở thành tài sản hiếm, sức mạnh thật sự của một quốc gia không còn nằm ở việc đi nhanh đến đâu, mà ở khả năng giữ được sự gắn kết bên trong và tạo được độ tin cậy với bên ngoài.
Mùa Xuân, vì thế, không chỉ là mùa của khởi đầu, mà còn là dịp để suy ngẫm về nền tảng sâu xa nhất của nội lực quốc gia: văn hóa, đoàn kết và khả năng được thế giới tin cậy để cùng đồng hành.
Văn hóa là gốc của sức mạnh đoàn kết. Một xã hội có văn hóa là xã hội trong đó con người biết tôn trọng nhau, biết đặt lợi ích chung lên trên xung đột ngắn hạn, và biết hành xử có trách nhiệm với môi trường sống của mình.
Những giá trị ấy tạo ra một thứ vốn xã hội vô hình nhưng vô cùng quan trọng, đó là niềm tin, sự hợp tác và tinh thần vì nhau. Khi vốn xã hội đủ dày, xã hội tự vận hành ổn định hơn và có sức chịu đựng cao hơn trước biến động.
Đoàn kết quốc gia không đến từ những lời kêu gọi lớn, mà được hình thành từ hàng triệu hành vi nhỏ mỗi ngày, sự giữ chữ tín trong làm ăn, tôn trọng luật chơi chung, và sẵn sàng chia sẻ khi cộng đồng gặp khó khăn. Văn hóa chính là “chất keo xã hội” giúp những khác biệt vẫn có thể cùng tồn tại và đồng hành vì mục tiêu chung.
Nhìn lại hành trình phát triển của các “con rồng kinh tế” châu Á, có một điểm chung thường bị bỏ qua, hầu hết họ đều khởi hành từ những xuất phát điểm rất thấp. Sau chiến tranh hoặc trong nghèo đói, họ thiếu vốn, thiếu công nghệ, thậm chí thiếu cả thị trường nội địa đủ lớn.
Chiến lược phát triển của mỗi nước có khác nhau, nhưng mẫu số chung là họ xây dựng được một văn hóa trách nhiệm, đủ để tạo niềm tin trong xã hội và với thế giới bên ngoài.
Nhật Bản tái thiết sau Thế chiến II bằng kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và chữ tín trong sản xuất. Hàn Quốc đi lên nhanh nhưng gắn chặt uy tín doanh nghiệp với uy tín quốc gia. Đài Loan xây dựng sức mạnh từ doanh nghiệp vừa và nhỏ, dựa trên chữ tín và cam kết dài hạn.
Còn Singapore, gần như không có tài nguyên, đã chọn niềm tin và thượng tôn pháp luật làm tài sản quốc gia quan trọng nhất.
Không quốc gia nào trong số này phát triển nhờ ảo tưởng “đi tắt đón đầu”. Họ đi lên bằng cách làm cho người khác tin – tin vào con người, tin vào thể chế, tin vào cam kết. Văn hóa trách nhiệm tạo ra vốn xã hội cao trong nước, giúp xã hội đoàn kết, và đồng thời mở ra khả năng kết nối, hợp tác bền vững với quốc tế.
Đoàn kết quốc gia trong kỷ nguyên vươn mình
Và từ đó, câu hỏi tự nhiên đặt ra là, Việt Nam đang đứng ở đâu trong câu chuyện ấy? Việt Nam hôm nay không thiếu tiềm năng. Dân số trẻ, vị trí địa chiến lược, mức độ hội nhập sâu và một lịch sử cho thấy khả năng chịu đựng, thích nghi và đoàn kết rất cao.
Nhưng điều quyết định không nằm ở việc chúng ta có gì, mà ở việc chọn xây nền tảng nào cho chặng đường dài, bước vào kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Trong một thế giới đang thiếu niềm tin, Việt Nam không thể cạnh tranh bằng những khẩu hiệu hào nhoáng hay những giấc mơ tăng trưởng ngắn hạn.
Lợi thế bền vững nhất chính là khả năng xây dựng vốn xã hội cao: một xã hội biết tôn trọng nhau, giữ chữ tín, hành xử có trách nhiệm với cộng đồng, với môi trường và với đối tác.
Đoàn kết quốc gia trong giai đoạn mới phải được thể hiện trong đời sống hằng ngày, ở cách doanh nghiệp làm ăn tử tế, ở sự minh bạch và nhất quán của chính sách, và ở ý thức tôn trọng không gian sống chung. Khi những điều ấy trở thành chuẩn mực, xã hội tự tạo ra một sức bền rất khó phá vỡ.
Mùa Xuân là mùa của khởi đầu, nhưng cũng là mùa để trở về với điều cốt lõi. Khi thế giới biến động và niềm tin trở nên mong manh, giá trị quyết định không nằm ở việc đi nhanh hơn ai, mà ở việc đứng vững trên nền tảng gì. Văn hóa – với tinh thần trách nhiệm, sự tử tế và khả năng gắn kết con người – chính là nền tảng ấy.
Nếu Việt Nam kiên trì nuôi dưỡng văn hóa trách nhiệm trong từng con người, từng tổ chức và từng quyết sách, thì đoàn kết nội sinh sẽ được củng cố, còn niềm tin quốc tế sẽ dần hình thành.
Đó là con đường không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng đủ bền để đi xa, tiến bước vào kỷ nguyên mới, kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Và trong một thế giới nhiều bất định, một quốc gia được tin, được nể và được chọn để đồng hành – ấy chính là mùa Xuân dài lâu nhất.
Chuyên gia kinh tế Trần Sĩ Chương