Thức ngon và cảm giác

Thức ngon và cảm giác
4 giờ trướcBài gốc
Thời gian gần đây, các cơ quan chức năng phát hiện không ít những cơ sở kinh doanh trên địa hạt thực phẩm gian dối, với các loại thực phẩm bẩn tung ra thị trường. Người tiêu dùng hiển nhiên là ái ngại. Có người bảo nhìn thịt hộp bỗng dưng thấy lợm. Đó là cảm giác về thức ăn, một điều nằm ngoài phạm trù pháp lý, nhưng cũng là vấn đề đáng được quan tâm.
Thật ngạc nhiên, một anh bạn khi thấy cá, thức ăn mà mọi người đều dùng, nhưng anh không bao giờ đụng đũa. Anh kể rằng thời chiến tranh anh phải ăn cá thối, nên tởm lợm đến tận bây giờ. Nghệ sĩ Ưu tú Đinh Long Ta (người dân tộc Ca Dong, nay đã mất) thì thấy cháo là sợ. Anh giải thích thời chiến tranh đi giao liên, đói quá, thấy nồi cháo bèn vục ăn, một lúc bỗng phát hiện có... Từ đó hễ thấy cháo là anh buồn nôn, không bao giờ ăn cháo.
Có lần tôi lên vùng đồng bào thiểu số đang lúc có lễ hội. Bà con thấy khách rất quý, cúng xong bèn chiêu đãi. Trong các thức ăn có thứ gọi là thịt chuột lách là loài chuyên đào rễ tre để ăn, không giống như chuột chui vào cống rãnh ở xuôi. Chuột lách được săn bắt để dành, hong trên bếp lửa nhiều ngày. Thịt được làm sạch, rán giòn. Bà con ăn rất ngon lành. Tôi đụng đũa ăn thử, thấy bùi. Nhưng cảm giác vẫn không ngon vì cứ liên tưởng đến con chuột. Được biết giống này có tên là con dúi, khá giống với con chuột, nhiều người nuôi làm kinh tế. Nhưng chỉ nghe tên con chuột là cái cảm giác lờm lợm khiến vị giác không còn “vô tư” nữa, nên không thể thấy ngon.
Quả vậy, có thể vì một cái gì đó mà cảm giác “mất ngon” liền xuất hiện ở con người. Đặc biệt với thức ăn là các giống loài mà mình vốn thấy sợ. Và cũng không thể loại trừ cảm giác về vệ sinh. Một nhà hàng mà người ta cảm thấy bát đũa không được sạch sẽ, thức ăn không được chế biến cẩn thận, thì thực khách đương nhiên cảm thấy không ngon miệng, khi phát hiện có gì mất vệ sinh thì họ bỏ đũa, thôi ăn. Cho nên nhiều người nói chí lý rằng, vào một tiệm ăn, chưa nói đến chuyện ngon dở, mà trước hết là người ta xem có vệ sinh không đã. Nếu không thật vệ sinh, ắt hẳn tiệm ăn trước sau gì cũng ế khách.
Cảm giác về thức ăn không phải chỉ đơn lẻ một ai đó, mà nó cũng có thể “lây lan” qua người khác, thông qua các giao tiếp cộng đồng rộng rãi, nhất là trong thời đại số.
Thị trường thực phẩm nói chung, ẩm thực phục vụ du lịch nói riêng, nên chú ý đến cảm giác của thực khách. Trong vấn đề cung cấp thực phẩm ra thị trường, người gian dối với thực phẩm bẩn được lợi một thì tác hại đối với người tiêu dùng là hàng trăm, hàng nghìn, nói chung không thể đo đếm được. Nó cũng có thể gây tác hại cho cả một ngành hàng. Những doanh nghiệp chế biến đồ hộp ngay ngắn đôi khi vì đồ hộp Hạ Long mà trở nên ế khách, là tai bay vạ gió mà bỗng dưng họ phải chịu đựng.
Trong ngành du lịch, ẩm thực có thể là một nhân tố hấp dẫn du khách, nhưng nếu xảy ra “sự cố” về thực phẩm bẩn, thực phẩm kém chất lượng, cũng có thể tạo hiệu ứng ngược, khiến du khách tránh né. Do vậy các khu, điểm du lịch nên tự kiểm soát chất lượng thực phẩm để khách được yên tâm trở về với mình. “Văn hóa ẩm thực” là một trong những vấn đề cốt lõi của đời sống nói chung, hoạt động du lịch nói riêng, không thể bị xem thường.
CAO CHƯ
Nguồn Văn hóa : http://baovanhoa.vn/kinh-te/thuc-ngon-va-cam-giac-212574.html