Trong cái tĩnh lặng của quán cà phê nằm sâu trong con ngõ nhỏ ở Hà Nội, Yến khuấy nhẹ ly trà sen, nhìn những cánh hoa mỏng manh đang rã rời dưới sức nóng của nước. Ở tuổi 47, người ta thường mong cầu sự bình yên hơn là những đợt sóng ngầm, nhưng Yến thì khác. Chị đang đứng giữa một ngã ba đường mà mỗi lối đi đều mịt mờ sương phủ.
Những mảnh ghép dang dở
Hải Yến là một người phụ nữ đẹp, cái đẹp mặn mà của người đã đi qua đủ những bão giông cuộc đời. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ mười năm trước, chị dành trọn thanh xuân còn lại để nuôi dạy hai cô con gái.
Một đứa đang là du học sinh của một trường đại học danh tiếng bên Châu Âu chuẩn bị tốt nghiệp, một đứa đang chập chững bước vào giai đoạn đầu của đại học. Với thế giới bên ngoài, Yến là hình mẫu người phụ nữ độc lập, kiên cường. Nhưng sâu thẳm trong lòng, chị vẫn là một người đàn bà khát khao được vỗ về.
Và rồi Huấn xuất hiện. Anh là một doanh nhân thành đạt, sở hữu một chuỗi cửa hàng nội thất cao cấp. Huấn có tất cả những gì một người đàn ông ở tuổi 50 nên có: Phong độ, sự nghiệp vững vàng và một gia đình "trông có vẻ" ấm êm. Họ gặp nhau trong một dự án thiết kế lại văn phòng của Yến. Từ những cuộc bàn thảo công việc khô khan, những tin nhắn hỏi han dần trở nên dày đặc hơn, mang theo những dư vị ngọt ngào và cũng đầy tội lỗi.
Mối quan hệ trong bóng tối
Mối quan hệ của họ không có tên, cũng chẳng có lời hứa hẹn. Nó nằm ở khoảng xám của đạo đức – một mối quan hệ "mập mờ". Yến biết mình đang chơi với lửa. Chị biết Huấn sẽ không bao giờ bỏ lại cơ ngơi và danh tiếng của gia đình để danh chính ngôn thuận bên chị. Huấn cũng hiểu rằng, anh chỉ có thể dành cho Yến những giờ nghỉ trưa vội vã, những cuộc điện thoại lén lút lúc đêm muộn khi vợ con đã ngủ say.
Cái "mập mờ" ấy vừa là liều thuốc độc, vừa là mật ngọt. Ở bên Huấn, Yến thấy mình được làm đàn bà đúng nghĩa, được yếu đuối, được lắng nghe những câu chuyện về thương trường mà chị chưa từng biết tới. Huấn mang lại cho chị cảm giác được che chở, điều mà mười năm qua chị phải tự gồng gánh một mình. Nhưng ngay khi bước chân ra khỏi cánh cửa khách sạn hay những góc tối của quán quen, Yến lại bị bủa vây bởi nỗi ê chề.
Yến nhận ra rằng, cái giá của sự mập mờ này quá đắt. (Ảnh minh họa)
Sức nặng của hai chữ "làm mẹ"
Nỗi đau lớn nhất của Yến không phải là sự cô đơn, mà là đôi mắt trong veo của cô con gái út. Mỗi tối trở về nhà, nhìn thấy con gái út đang cặm cụi nấu cơm, và kể với mẹ về những trải nghiệm mới của đời sống sinh viên khiến trái tim Yến thắt lại. Chị dạy các con về lòng tự trọng, về giá trị của người phụ nữ, nhưng chính chị lại đang là "người thứ ba" trong bóng tối.
"Nếu các con biết mẹ chúng đang yêu một người đàn ông của người khác, liệu chúng có còn tự hào về mẹ?" – Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí Yến mỗi khi chị soi mình trong gương.
Sự mập mờ này không chỉ là sự phản bội đối với vợ của Huấn, mà còn là sự phản bội đối với lý tưởng mà Yến đã dày công xây dựng cho các con. Có những lúc Huấn tặng chị những món quà xa xỉ, những chiếc túi hiệu hay trang sức đắt tiền từ lợi nhuận của doanh nghiệp anh, Yến lại thấy chúng nặng nề như xiềng xích. Chị không thiếu tiền, chị thiếu một tư thế hiên ngang để yêu và được yêu.
Doanh nhân và tình yêu "toan tính"
Về phía Huấn,tình yêu anh dành cho Yến là có thật, nhưng nó là loại tình yêu của một người làm kinh doanh: có sự đầu tư nhưng phải đảm bảo rủi ro thấp nhất. Huấn yêu sự thấu hiểu của Yến, nhưng anh yêu cái ghế giám đốc và sự ngưỡng mộ của xã hội dành cho gia đình kiểu mẫu của mình hơn. Với Huấn, Yến là một "khoảng lặng" cần thiết sau những giờ đấu trí căng thẳng trên thương trường, nhưng tuyệt đối không phải là người để anh đánh đổi tất cả.
Sự mập mờ chính là chiến thuật của anh. Không cam kết để không phải chịu trách nhiệm. Không công khai để không phải mất mát.
Lựa chọn nào cho tuổi 47?
Phụ nữ ở tuổi 47 không còn nhiều thời gian để sai lầm. Yến nhận ra rằng, cái giá của sự mập mờ này quá đắt. Nó bào mòn lòng tự trọng của chị, nó khiến chị luôn sống trong trạng thái thấp thỏm, sợ hãi một ngày sự thật bị phơi bày. Hai cô con gái là tài sản lớn nhất của chị, và chị không thể để chúng phải cúi đầu vì những phút yếu lòng của mẹ.
Tình yêu, nếu không thể mang lại sự thanh thản, thì đó chỉ là sự chiếm hữu đầy ích kỷ. Yến nhìn vào chiếc điện thoại đang rung lên dưới gầm bàn – tin nhắn của Huấn. Chị không mở ra xem. Có lẽ, đã đến lúc chị cần kết thúc sự mập mờ này để trở về với thực tại, nơi có hai cô con gái đang đợi chị bên mâm cơm tối ấm áp.
Kết thúc một mối quan hệ không danh phận không phải là mất đi tình yêu, mà là tìm lại chính mình. Ở tuổi 47, Yến xứng đáng có một tình yêu có thể mang ra ngoài ánh sáng, hoặc ít nhất là một tâm hồn bình yên để nhìn vào mắt các con mà không phải né tránh.
Song Tử