Tình yêu Măng Đen qua người kể chuyện giữa đại ngàn Tây Nguyên

Tình yêu Măng Đen qua người kể chuyện giữa đại ngàn Tây Nguyên
3 giờ trướcBài gốc
Tiệm bò nướng nhỏ là nơi Phong âm thầm kể những câu chuyện về Măng Đen, giúp nhiều du khách hiểu hơn và yêu hơn vùng đất giữa đại ngàn.
Măng Đen - Từ Internet đến hiện thực
Chỉ với vài cú nhấp chuột trên internet, không khó để tìm thấy những thông tin về khí hậu mát mẻ quanh năm, những cánh rừng thông trải dài, những quán cà phê giữa đại ngàn hay những điểm săn mây nổi tiếng. Thế nhưng, càng đọc nhiều, chúng tôi lại càng có cảm giác mình mới chỉ biết về Măng Đen chứ chưa thực sự hiểu nơi này.
Và rồi trong chuyến hành trình xuyên Việt của gia đình, câu trả lời đến theo một cách rất tình cờ.
Không phải trên một cung đường săn mây hay giữa rừng thông bạt ngàn, mà trong một tiệm bò nướng nhỏ nằm khuất phía sau Trung tâm Y tế Măng Đen.
Tiệm không lớn. Không nằm trên những tuyến phố du lịch đông đúc. Cũng không có biển hiệu nổi bật để thu hút khách qua đường. Nhưng nơi đây lại mang đến cho chúng tôi một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất trong suốt hành trình.
Có lẽ sẽ khó có cách nào diễn tả đầy đủ hơn cảm nhận của gia đình chúng tôi về tiệm bò nướng nhỏ này. Vì vậy, tôi xin mượn lời nhận xét của vợ mình - người đã chủ động tìm kiếm và lựa chọn địa điểm này trong hành trình khám phá Măng Đen - để kể về một buổi tối đáng nhớ giữa cao nguyên:
“Khi tìm tiệm mình tò mò vì sao hơn 400 đánh giá đều 5 sao, đến đây rồi mới hiểu nếu có 10 sao thì tất thảy khách ghé tiệm sẽ không tiếc. Đồ ăn tuyệt vời, không khí dịu êm, chủ quán tâm huyết… mọi thứ đều nuông chiều cảm xúc của thực khách. Thử thách duy nhất để có thể đến được tiệm đó là bạn có đặt được bàn không thôi, và bạn có đủ dễ thương để cả gia đình chủ tiệm ra tiếp bạn không.”
Đọc lại những dòng chia sẻ ấy, tôi nhận ra điều khiến thực khách nhớ mãi về nơi này không hẳn là những món nướng thơm ngon trên bếp than hồng.
Đó là cảm giác được đón tiếp như một người bạn phương xa, được lắng nghe những câu chuyện bình dị về vùng đất mình đang đi qua và được cảm nhận tình yêu mà những người nơi đây dành cho Măng Đen.
Trong buổi tối ấy, người đã giúp chúng tôi hiểu thêm về vùng đất này là Phong, một chàng trai trẻ mang trong mình tình yêu đặc biệt dành cho Măng Đen.
Phong tốt nghiệp ngành quản trị kinh doanh ở nước ngoài. Trong thời gian chờ hoàn thiện hồ sơ để tiếp tục con đường học tập, cậu trở về hỗ trợ bố mẹ vận hành quán ăn nhỏ của gia đình.
Bố mẹ Phong đều là những đầu bếp quê Nha Trang đã nghỉ hưu. Sau nhiều năm làm nghề, họ chọn Măng Đen làm nơi bắt đầu một chương mới của cuộc sống. Theo chia sẻ của gia đình, vùng đất này mang đến cảm giác rất giống Đà Lạt - nơi hai người gặp nhau và bắt đầu câu chuyện tình yêu của mình từ nhiều năm trước.
Có lẽ vì vậy mà tiệm bò nướng nhỏ không đơn thuần là một địa điểm kinh doanh. Nó giống như một không gian để những người yêu nghề tiếp tục sống với đam mê và chia sẻ những điều mình yêu quý với du khách phương xa.
Trong quán ăn nhỏ ấy, Phong hiện diện ở gần như mọi công việc. Từ đón khách, giới thiệu thực đơn, chuẩn bị món ăn cho đến trực tiếp đứng bếp vào những thời điểm đông khách. Nhưng điều khiến chúng tôi ấn tượng hơn cả là cậu không xem mình chỉ là người làm dịch vụ.
Gặp người kể chuyện về Măng Đen
Trong lúc chuẩn bị món ăn cho khách, cậu say sưa chia sẻ về lịch sử hình thành vùng đất này, về những năm tháng lực lượng thanh niên xung phong lên khai phá vùng kinh tế mới, về văn hóa bản địa và những đổi thay của Măng Đen trong những năm gần đây.
Những câu chuyện được kể một cách tự nhiên, không giáo điều, không phô trương kiến thức nhưng đủ để người nghe cảm nhận được sự tìm hiểu nghiêm túc và tình yêu của người kể dành cho nơi mình đang sống.
Không chỉ am hiểu về vùng đất, Phong còn dành nhiều tâm huyết cho câu chuyện ẩm thực. Cậu hướng dẫn khách cách nhận biết thịt bò tươi, cách kiểm tra độ đàn hồi của thớ thịt, cách nướng để giữ được độ ngọt tự nhiên của nguyên liệu cũng như những chi tiết nhỏ giúp bữa ăn trở nên trọn vẹn hơn.
Bữa tối tưởng như đã khép lại. Nhưng cũng chính lúc ấy, câu chuyện về Măng Đen mới thực sự bắt đầu.
Khi những phần thịt bò trên bếp than hồng đã vơi dần và câu chuyện bên bàn ăn trở nên thân tình hơn, gia đình chủ quán mang ra một đĩa hạt kơ nia rang thơm bùi cùng ly nước được nấu từ cây rừng bản địa.
Giữa tiết trời se lạnh của Măng Đen, vị béo ngậy của hạt kơ nia hòa cùng hương thơm rất riêng của núi rừng khiến cuộc trò chuyện như kéo dài thêm. Không còn khoảng cách giữa chủ và khách, giữa người địa phương và du khách phương xa. Chỉ còn những câu chuyện về vùng đất này được kể một cách tự nhiên bên chiếc bàn ăn đã nguội lửa.
Có lẽ chính từ những điều bình dị ấy mà gia đình chúng tôi càng thêm yêu mến con người Măng Đen. Bởi đôi khi, điều níu chân du khách không phải là cảnh đẹp hay những địa điểm nổi tiếng, mà là sự tử tế và chân thành của những con người mình đã gặp trên đường đi.
Tưởng rằng câu chuyện sẽ khép lại sau bữa tối. Nhưng không. Sau khi rời quán, điện thoại của chúng tôi liên tục nhận được những tin nhắn từ Phong. Không phải lời quảng bá hay giới thiệu dịch vụ, mà là một "cẩm nang Măng Đen" thu nhỏ được viết bằng tất cả sự chân thành.
Phong gửi cho chúng tôi danh sách những quán cà phê đáng ghé, những điểm săn mây đẹp vào sáng sớm, những góc ngắm hoàng hôn ít người biết đến cùng nhiều kinh nghiệm khám phá vùng đất này.
Có những câu chuyện tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại giúp người nghe hiểu hơn về vùng đất này. Đó là câu chuyện về những người làm cà phê tâm huyết, về những cư dân đầu tiên đến lập nghiệp, về những địa điểm được người địa phương yêu thích hơn cả những điểm check-in nổi tiếng trên mạng xã hội.
Điều đặc biệt là những chia sẻ ấy hoàn toàn không mang cảm giác của một hướng dẫn viên du lịch. Đó đơn giản là tình yêu dành cho quê hương thứ hai của mình.
Trước khi chia tay quán ăn nhỏ để tiếp tục hành trình, chúng tôi được mẹ của Phong tiết lộ một thông tin bất ngờ: sắp tới, cậu sẽ nhận học bổng toàn phần để theo đuổi chương trình nghiên cứu tiến sĩ tại Hoa Kỳ.
Thông tin ấy khiến chúng tôi bất ngờ, nhưng cũng phần nào lý giải vì sao chàng trai trẻ ấy lại sở hữu vốn hiểu biết phong phú, tư duy mạch lạc và cách nhìn nhận vấn đề sâu sắc đến vậy.
Trong câu chuyện của Phong, chúng tôi nhìn thấy hình ảnh của nhiều người trẻ hôm nay: mang trong mình khát vọng vươn xa nhưng không quên những nơi đã gắn bó và nuôi dưỡng mình.
Rời Măng Đen, chúng tôi mang theo những bức ảnh đẹp, những trải nghiệm đáng nhớ và một cảm nhận rất rõ ràng.
Muốn hiểu một vùng đất, đôi khi không cần tìm kiếm thêm thật nhiều thông tin trên internet.
Hãy gặp những người đang sống và yêu vùng đất ấy.
Bởi chính họ là những người kể những câu chuyện chân thật nhất về nơi mình gọi là quê hương.
Và có lẽ, đó cũng là món quà đẹp nhất mà Măng Đen đã dành tặng cho những người khách phương xa như chúng tôi.
Lê Minh
Nguồn Nông nghiệp Hữu cơ Việt Nam : https://nongnghiephuuco.vn/tinh-yeu-mang-den-qua-nguoi-ke-chuyen-giua-dai-ngan-tay-nguyen-15029.html