TP.HCM: 'Khi hành lang bệnh viện bị biến thành kho chứa ?' - Bất cập kéo dài ở Bệnh viện Đa khoa Lãnh Bình Thăng bao giờ được khắc phục ?

TP.HCM: 'Khi hành lang bệnh viện bị biến thành kho chứa ?' - Bất cập kéo dài ở Bệnh viện Đa khoa Lãnh Bình Thăng bao giờ được khắc phục ?
3 giờ trướcBài gốc
Bệnh viện Đa khoa Lãnh Binh Thăng – cơ sở y tế công lập phục vụ đông đảo người dân TP.HCM. Ảnh: Bình Minh
Trong tâm thức xã hội Việt Nam, bệnh viện công không chỉ là nơi chữa bệnh, mà còn là biểu tượng của sự bảo trợ cộng đồng, nơi người dân – đặc biệt là những người yếu thế – tìm đến với niềm tin rằng họ sẽ được chăm sóc trong một môi trường an toàn, nhân văn và có trách nhiệm. Chính vì vậy, từng chi tiết nhỏ trong không gian bệnh viện, từ cách sắp xếp hành lang đến tổ chức khu vực chờ, đều mang ý nghĩa văn hóa sâu sắc. Một hành lang thông thoáng không chỉ là yêu cầu kỹ thuật, mà còn là biểu hiện của sự tôn trọng đối với quyền được di chuyển an toàn của người bệnh.
Thực tế tại khu A tầng 3 của bệnh viện cho thấy một nghịch lý đáng lo ngại: hành lang – vốn là không gian lưu thông thiết yếu – lại bị chiếm dụng như một kho chứa kéo dài. Những thùng carton đựng vật tư y tế xếp dọc lối đi, “vơi rồi lại đầy”, không còn là giải pháp tạm thời mà đã trở thành một trạng thái “bình thường hóa” bất cập. Ở đây, vấn đề không chỉ nằm ở việc thiếu diện tích lưu trữ, mà sâu xa hơn là sự dễ dãi trong việc chấp nhận một chuẩn mực thấp hơn chuẩn mực đáng ra phải có.
Hành lang khu A tầng 3 bị các thùng vật tư y tế chiếm dụng, lối đi dành cho bệnh nhân – trong đó có người sử dụng xe lăn – trở nên chật hẹp, tiềm ẩn nguy cơ va chạm và mất an toàn khi di chuyển.Ảnh: Bình Minh
Từ góc nhìn văn hóa tổ chức, khi một sai lệch được lặp lại đủ lâu, nó sẽ dần trở thành “thói quen tập thể”. Điều này đặc biệt nguy hiểm trong môi trường y tế, nơi mỗi sai sót nhỏ đều có thể dẫn đến hệ quả lớn. Hình ảnh bệnh nhân ngồi xe lăn phải len qua những khoảng trống hẹp, hay người nhà phải nép mình để nhường lối đi, không chỉ phản ánh sự bất tiện mà còn cho thấy quyền lợi cơ bản của người bệnh đang bị xem nhẹ. Trong một không gian mà con người đang ở trạng thái yếu thế nhất, mọi sự bất tiện đều có thể trở thành áp lực tâm lý, thậm chí là nguy cơ trực tiếp đến sức khỏe.
Văn hóa bệnh viện không chỉ nằm ở lời nói hay thái độ của đội ngũ y bác sĩ, mà còn thể hiện qua cách tổ chức không gian vận hành. Một hành lang bị lấn chiếm là dấu hiệu của sự thiếu kỷ luật trong quản trị. Khi kỷ luật không được duy trì ở những chi tiết nhỏ, rất khó kỳ vọng sự nghiêm ngặt ở những quy trình lớn hơn như kiểm soát nhiễm khuẩn hay an toàn điều trị.
Đặc biệt, việc để vật tư y tế ngoài hành lang còn đặt ra vấn đề về “văn hóa an toàn” – một khái niệm ngày càng được nhấn mạnh trong hệ thống y tế hiện đại. Văn hóa an toàn không chỉ là tuân thủ quy định, mà là nhận thức sâu sắc rằng mọi yếu tố trong môi trường bệnh viện đều có thể ảnh hưởng đến tính mạng con người. Khi các thùng carton – vốn dễ tích tụ bụi bẩn và vi khuẩn – được đặt ở khu vực có mật độ lưu thông cao, nguy cơ nhiễm khuẩn không còn là giả định mà trở thành rủi ro hiện hữu. Điều này đặc biệt đáng lo đối với bệnh nhân sau phẫu thuật hoặc có vết thương hở.
Vật tư tiêu hao như dây hút dịch phẫu thuật được tập kết ngay tại hành lang – khu vực lẽ ra phải bảo đảm sạch khuẩn và thông thoáng, đồng thời là lối thoát hiểm khi xảy ra sự cố.Ảnh: Bình Minh
Bên cạnh đó, hành lang bị chiếm dụng cũng phản ánh một lỗ hổng trong văn hóa trách nhiệm. Trong một hệ thống vận hành hiệu quả, mỗi vị trí đều phải ý thức rõ giới hạn và trách nhiệm của mình. Việc để vật tư tràn ra hành lang cho thấy sự thiếu phối hợp giữa các bộ phận: từ khâu nhập kho, lưu trữ đến phân phối. Khi không có sự kiểm soát chặt chẽ, nguy cơ thất thoát tài sản là điều khó tránh khỏi. Và xa hơn, nó tạo ra một tiền lệ nguy hiểm: rằng tài sản công có thể bị quản lý một cách lỏng lẻo.
Tuy nhiên, nguy cơ đáng báo động nhất vẫn là vấn đề phòng cháy chữa cháy. Trong bối cảnh các bệnh viện luôn phải vận hành liên tục với hệ thống điện và thiết bị dày đặc, chỉ một sự cố nhỏ cũng có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng. Khi hành lang – tuyến thoát hiểm sống còn – bị cản trở bởi vật liệu dễ cháy, không chỉ người bệnh mà cả nhân viên y tế đều bị đặt vào tình thế rủi ro. Ở đây, câu chuyện không còn là bất tiện hay mất mỹ quan, mà là vấn đề liên quan trực tiếp đến sinh mạng con người
Nhiều thùng vật tư y tế chiếm dụng, khiến lối đi trở nên chật hẹp; người bệnh sử dụng xe điện và người nhà phải di chuyển khó khăn. Ảnh: Bình Minh
Nhìn rộng hơn, hiện tượng này cho thấy một khoảng trống trong văn hóa tuân thủ. Dù các quy định về môi trường bệnh viện, kiểm soát nhiễm khuẩn hay phòng cháy chữa cháy đã được ban hành khá đầy đủ, nhưng việc thực thi lại chưa nghiêm. Khi quy định tồn tại trên giấy nhưng không được phản ánh trong thực tế, niềm tin của người dân vào hệ thống y tế công cũng bị ảnh hưởng.
Vậy câu hỏi đặt ra là: bao giờ những bất cập này mới được khắc phục? Câu trả lời không chỉ nằm ở việc dọn dẹp hành lang hay mở rộng kho chứa, mà đòi hỏi một sự thay đổi từ gốc rễ – đó là tái thiết văn hóa tổ chức. Ban giám đốc bệnh viện cần nhìn nhận đây không phải là vấn đề nhỏ lẻ, mà là dấu hiệu của một hệ thống vận hành chưa tối ưu. Việc rà soát lại toàn bộ quy trình quản lý vật tư, siết chặt kỷ luật nội bộ và nâng cao ý thức trách nhiệm của từng cá nhân là điều cấp thiết.
Nhiều thùng carton chứa vật tư, thiết bị y tế được xếp dọc hành lang, sát cửa phòng chức năng, làm thu hẹp không gian lưu thông và ảnh hưởng đến mỹ quan bệnh viện. Ảnh: Bình Minh
Quan trọng hơn, cần xây dựng một văn hóa “không chấp nhận rủi ro có thể phòng tránh”. Khi mỗi nhân viên y tế đều ý thức rằng một thùng carton đặt sai chỗ cũng có thể gây hậu quả, thì những bất cập như hiện nay sẽ khó có cơ hội tồn tại kéo dài.
Một bệnh viện công văn minh không chỉ được đánh giá qua trình độ chuyên môn, mà còn qua cách đối xử với không gian và con người. Hành lang bệnh viện, suy cho cùng, không chỉ là lối đi – đó là “mạch sống” của toàn bộ hệ thống. Khi mạch sống ấy bị cản trở, mọi giá trị khác cũng bị ảnh hưởng.
Vì vậy, việc trả lại sự thông thoáng cho hành lang không chỉ là giải pháp kỹ thuật, mà là bước khôi phục một chuẩn mực văn hóa đã bị xô lệch. Và đó cũng là câu trả lời thiết thực nhất cho câu hỏi: bao giờ những bất cập mới được khắc phục ? Khi văn hóa được đặt đúng vị trí, những thay đổi sẽ không còn là tạm thời, mà trở thành nền tảng bền vững cho một môi trường y tế an toàn và nhân văn hơn tại Bệnh viện Đa khoa Lãnh Bình Thăng.
Bình Minh
Nguồn VHPT : https://vanhoavaphattrien.vn/khi-hanh-lang-benh-vien-bi-bien-thanh-kho-chua-bat-cap-keo-dai-o-benh-vien-da-khoa-lanh-binh-thang-bao-gio-duoc-khac-phuc-a33115.html