"Vì sao phim của Trấn Thành cứ ra rạp là thắng lớn?" - Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại mỗi mùa phim Tết...
Có người cho rằng đó là lợi thế truyền thông. Có ý kiến nhận định nhờ sức hút ngôi sao. Thậm chí, không ít bình luận quy về quan điểm "gu khán giả dễ dãi". Nhưng nếu bóc tách ở góc độ thị trường, thành công ấy dường như bắt nguồn từ một yếu tố cốt lõi hơn, đó chính là khả năng đọc vị cảm xúc số đông của Trấn Thành.
Thành công của Trấn Thành mỗi mùa phim Tết là chủ đề bàn luận của khán giả. (Ảnh: FBNV)
Trong khi nhiều đạo diễn chọn khởi đầu dự án điện ảnh bằng tham vọng kể một câu chuyện bản thân tâm đắc, Trấn Thành lại cho thấy cách tiếp cận khác khi đặt khán giả ở trung tâm. Không đơn thuần "Tôi muốn nói gì?" mà là "Người xem đang mang theo điều gì khi bước vào rạp?". Chính sự khác biệt trong tư duy tưởng chừng nhỏ ấy lại tạo nên chiến lược hoàn toàn khác về mặt nội dung lẫn truyền thông.
Phim của Trấn Thành thường không nặng tính thể nghiệm hay phô diễn kỹ thuật. Thay vào đó, anh chọn những chất liệu rất gần với đời sống gia đình Việt như áp lực thế hệ, khoảng cách bố mẹ - con cái, khao khát thoát khỏi vòng an toàn hay đơn giản là tình yêu độc hại của một bộ phận giới trẻ ngày nay như trong Thỏ Ơi!!. Đó không phải những xung đột xa lạ, đó là câu chuyện mà phần đông khán giả có thể soi chiếu chính mình.
Khi một bộ phim khiến người xem nhận ra bản thân trong đó, trải nghiệm điện ảnh không còn dừng ở mức giải trí. Họ khóc trong rạp, bước ra với cảm xúc chưa kịp nguôi, sẵn sàng chia sẻ trên mạng xã hội hoặc tranh luận cùng bạn bè khi bị chạm đúng nỗi đau. Và lúc này, hiệu ứng lan tỏa không đến từ quảng cáo mà đến từ chính các khán giả đã bỏ tiền mua vé. Những dòng trạng thái, bài viết dài về "chuyện nhà mình cũng giống vậy" vô hình trung trở thành công cụ truyền thông mạnh mẽ nhất.
Khi một bộ phim khiến người xem nhận ra bản thân trong đó, trải nghiệm điện ảnh không còn dừng ở mức giải trí. Và Trấn Thành đã tận dụng triệt để nguyên tắc đó vào mỗi dự án điện ảnh. (Ảnh: FBNV)
Trong marketing, có một quy luật quen thuộc chính là con người chia sẻ cảm xúc của mình nhiều hơn là chia sẻ đánh giá kỹ thuật. Một tác phẩm được giới chuyên môn khen ngợi chưa chắc tạo ra làn sóng. Nhưng một tác phẩm chạm đến tổn thương, ký ức hay những mối quan hệ thân thuộc lại dễ dàng trở thành chủ đề bàn tán. Và khi bài review biến thành câu chuyện cá nhân, sức lan truyền sẽ tăng theo cấp số nhân.
Không thể tách thành công của Trấn Thành khỏi yếu tố thời điểm. Mùa Tết - "địa hạt" quen thuộc của Trấn Thành vốn dĩ là giai đoạn nhạy cảm về tâm lý. Đó là lúc mọi người quay về nhà, đối diện với gia đình, với cả thành công lẫn những điều chưa trọn vẹn. Khán giả bước vào rạp với tâm thế mong được chữa lành, đồng thời dễ rung động hơn bình thường. Và việc đặt những câu chuyện rất đời, rất thường nhật vào đúng khoảnh khắc ấy cho thấy sự tính toán chiến lược chứ không đơn thuần là trùng hợp của Trấn Thành.
Có thể vẫn tồn tại những tranh cãi về chất lượng từng bộ phim của Trấn Thành, nhưng nếu nhìn ở góc độ vận hành thị trường, một điều khá rõ ràng chính là ai nắm bắt được cảm xúc đại chúng, người đó có lợi thế phòng vé. Và Trấn Thành đang làm rất tốt điều đó!
Trấn Thành là người rất giỏi nắm bắt cảm xúc của đại chúng - yếu tố then chốt giúp anh thành công mỗi mùa phim Tết. (Ảnh: FBNV)
Nhìn chung, điện ảnh ngày nay không chỉ là nghệ thuật thuần túy mà còn là sự kết hợp giữa tâm lý học, truyền thông và khả năng thấu hiểu khán giả. Và có lẽ, lý do phim của Trấn Thành liên tục thắng lớn nằm ở chính điểm đó. Trấn Thành không chỉ kể câu chuyện của riêng mình, mà kể câu chuyện nhiều người đang sống, hoặc từng trải qua. Để rồi khi khán giả tìm thấy mình trên màn ảnh, họ không chỉ mua vé mà còn góp phần biến bộ phim thành một hiện tượng xã hội.
Nhật Minh