Sự thành công của “Thỏ ơi!” tại phòng vé cho thấy khán giả Việt ngày càng quan tâm tới những câu chuyện tâm lý nhiều tầng, nơi bi kịch không nằm ở biến cố bên ngoài mà ở những tổn thương âm ỉ bên trong con người. Bộ phim được đánh giá cao ở nhịp dựng nhanh, cấu trúc nhiều nút thắt và không khí căng thẳng xuyên suốt. Tuy nhiên, khi câu chuyện dần tiến về phần lõi – nơi mọi xung đột hội tụ vào nhân vật Kim thì những tranh luận cũng bắt đầu xuất hiện.
Đây là vai diễn có trọng lượng lớn trong phim và cũng là vai khiến người xem cảm thấy chưa thật sự thỏa mãn, dù người đảm nhận là một nghệ sĩ giàu kinh nghiệm như Trấn Thành.
Trấn Thành trong vai Kim – nhân vật trung tâm mang nhiều sang chấn tâm lý trong phim Thỏ Ơi!!. (Ảnh: ĐPCC)
Một nhân vật được viết để dẫn dắt cao trào
Kim được xây dựng như trung tâm tâm lý của toàn bộ câu chuyện. Mọi nút thắt, mọi biến cố, mọi lựa chọn đều xoay quanh những sang chấn mà nhân vật này mang theo. Đây là kiểu vai không cần nhiều hành động, nhưng cần tạo được cảm giác bất ổn thường trực, để khán giả luôn thấy rằng phía sau sự bình thường là một nội tâm đang rạn vỡ.
Trấn Thành thể hiện được sự đau đớn, sự dằn vặt và cả những khoảnh khắc mất kiểm soát. Tuy nhiên, điều còn thiếu là lớp nền tâm lý đủ dày để những biểu hiện đó trở thành hệ quả tất yếu. Người xem thấy nhân vật đau, nhưng chưa luôn cảm thấy anh ta đang sống trong đau.
Với những vai mang sang chấn, cao trào chỉ thực sự hiệu quả khi nó được tích tụ từ những chi tiết rất nhỏ: ánh mắt lạc nhịp, phản xạ chậm, sự im lặng kéo dài, những khoảnh khắc như thể nhân vật đang ở một nơi khác.
Ở Kim, những dấu hiệu ấy có xuất hiện, nhưng chưa đủ để tạo thành một trạng thái liên tục. Vì vậy, khi phim đẩy cảm xúc lên cao, sự bùng nổ đôi lúc mang cảm giác đến từ kịch bản, hơn là từ nội tâm nhân vật.
Vai Kim được xây dựng với chiều sâu nội tâm phức tạp, đòi hỏi diễn xuất nhiều lớp cảm xúc.(Ảnh: ĐPCC)
Khi tính kịch bị “ép” thay vì tự sinh ra từ nhân vật
Một trong những điểm khiến vai Kim gây nhiều lăn tăn là cảm giác tính kịch của nhân vật được gia tăng bằng tình huống, thay vì bằng tiến trình tâm lý.
Trong nhiều phân đoạn, nhân vật được đặt vào những hoàn cảnh ngày càng căng thẳng, buộc phải phản ứng mạnh hơn, quyết liệt hơn. Nhưng sự thay đổi bên trong chưa luôn theo kịp mức độ của tình huống. Những bước chuyển tâm lý diễn ra đúng về mặt kịch bản, nhưng chưa đủ thuyết phục về mặt cảm xúc.
Điều này khiến cao trào của phim đôi lúc mang cảm giác bị đẩy lên, thay vì tự nhiên dâng lên từ bên trong nhân vật. Khán giả hiểu vì sao Kim phải hành động như vậy, nhưng chưa hoàn toàn tin rằng anh ta không còn lựa chọn nào khác.
Với những câu chuyện xoay quanh sang chấn, sự thuyết phục không nằm ở việc nhân vật làm gì, mà nằm ở việc người xem có cảm thấy anh ta buộc phải làm điều đó hay không. Nếu quá trình dồn nén chưa đủ dài, chưa đủ nặng, thì mọi bùng nổ dù hợp lý về kịch bản vẫn có thể thiếu sức nặng về cảm xúc.
Kim lẽ ra là nhân vật có nhiều đất diễn, người có thể kéo toàn bộ câu chuyện đi tới cái kết bi kịch một cách ám ảnh. Nhưng vì độ nén tâm lý chưa đủ, cái kết dù hợp lý vẫn chưa đạt đến cảm giác không thể tránh khỏi, điều vốn là yếu tố làm nên sức mạnh của những bi kịch tâm lý. Chính ở điểm này, vai diễn của Trấn Thành để lại sự tiếc nuối rõ ràng nhất.
Trấn Thành có những khoảnh khắc chạm cảm xúc, nhưng tổng thể vai diễn vẫn gây nhiều tranh luận. (Ảnh: ĐPCC)
Khoảng cách rất nhỏ giữa diễn xuất tốt và vai diễn đủ sâu
Trấn Thành là nghệ sĩ có khả năng biểu đạt cảm xúc tốt, điều không khó nhận ra qua nhiều dự án trước đây. Anh có lợi thế ở sự nhạy cảm, khả năng kiểm soát nhịp thoại và những phân đoạn giàu cảm xúc. Nhưng Kim không phải kiểu vai cần nhiều biểu đạt, mà cần nhiều sự tiết chế.
Ở một số cảnh, cảm xúc được đẩy ra khá trực diện: ánh mắt căng, giọng nói dồn dập, phản ứng mạnh. Những lựa chọn này giúp tăng kịch tính, nhưng lại làm giảm cảm giác tích tụ. Với nhân vật mang sang chấn, đôi khi chỉ cần một ánh nhìn trống rỗng hay một khoảng lặng kéo dài cũng đủ khiến người xem bất an.
Trong phim, vẫn có những khoảnh khắc Trấn Thành chạm tới sự lặng đó, nhưng chưa đủ nhiều để tạo thành một trạng thái xuyên suốt. Vì vậy, nhân vật có những đoạn rất tốt, nhưng tổng thể lại thiếu sự liền mạch về nội tâm. Đó là khoảng cách rất nhỏ giữa một vai diễn tròn vai và một vai diễn có thể trở thành ám ảnh.
Dù còn ý kiến trái chiều, vai Kim vẫn là một trong những nhân vật được nhắc đến nhiều nhất của Thỏ Ơi!!. (Ảnh: ĐPCC)
Một sự nuối tiếc vì tiềm năng quá rõ
Trong “Thỏ Ơi!!”, có thể thấy Trấn Thành đã nỗ lực để đi vào vùng tối của nhân vật. Nhưng vai Kim là kiểu vai đòi hỏi sự nhập vai sâu và ổn định từ đầu đến cuối, trong khi quá trình thể hiện đôi lúc vẫn cho cảm giác đang cố gắng đạt tới trạng thái đó, chứ chưa hoàn toàn sống trong nó.
Chính vì nhìn thấy tiềm năng, người xem mới cảm thấy tiếc. Bởi nếu nhân vật này được đẩy đủ sâu, đủ lặng và đủ dồn nén, Kim hoàn toàn có thể trở thành điểm tựa cảm xúc mạnh nhất của bộ phim, thậm chí là một trong những vai tâm lý đáng nhớ.
Và khi một vai diễn có thể rất lớn nhưng chỉ dừng ở mức khá, cảm giác còn lại không phải thất vọng, mà là lăn tăn, một sự lăn tăn kéo dài sau khi phim đã kết thúc.
Hải Hà/VOV.VN