Từ thất bại của Rosé đã phản ánh 'cốt lõi' bất biến tại Grammy

Từ thất bại của Rosé đã phản ánh 'cốt lõi' bất biến tại Grammy
6 giờ trướcBài gốc
Chiến thắng của WildFlower (Billie Eilish) tại hạng mục Ca khúc của năm ở Grammy 2026, vượt qua APT. của Rosé và Bruno Mars, cái tên từng được xem là “ứng cử viên chắc suất” đã trở thành một trong những kết quả gây tranh luận nhiều nhất mùa giải. Không chỉ khiến cộng đồng người hâm mộ quốc tế dậy sóng, lựa chọn này còn một lần nữa phơi bày rõ “cốt lõi” gần như bất biến của Grammy: đề cao giá trị hàn lâm và chiều sâu nghệ thuật hơn là sức nóng thương mại.
Xét trên bình diện thành tích, APT. gần như không có đối thủ. Ca khúc thống trị các bảng xếp hạng lớn, đạt lượng stream khổng lồ và tạo hiệu ứng lan tỏa mạnh mẽ trên toàn cầu. Với công thức bắt tai, sự kết hợp giữa Rosé và Bruno Mars mang đến một sản phẩm pop dễ nghe, dễ nghiện và cực kỳ hiệu quả về mặt thị trường. Trong bất kỳ cuộc đua giải thưởng nào dựa trên độ phổ biến, APT. đều có thể “ăn trọn” các đối thủ. Tuy nhiên, Grammy chưa bao giờ là sân chơi chỉ dành cho những con số.
Việc APT. thất bại trước WildFlower không phải là một “cú ngã” bất ngờ, mà phản ánh đúng triết lý chấm giải lâu đời của Viện Hàn lâm Thu âm Mỹ. Grammy không phủ nhận thành công thương mại, nhưng họ luôn đặt câu hỏi lớn hơn: ca khúc đó đóng góp gì cho ngôn ngữ âm nhạc, cho nghệ thuật sáng tạo và cho dấu ấn cá nhân của nghệ sĩ? Và ở khía cạnh này, WildFlower lại sở hữu những lợi thế mang tính “định danh”.
Ảnh: Frazer Harrison/Getty Images.
Thậm chí, WildFlower không phải là bản nhạc nổi bật nhất trong album Hit Me Hard and Soft của Billie Eilish. Nó không được quảng bá rầm rộ, không phải ca khúc viral nhất, nhưng chính điều đó lại làm nên giá trị của chiến thắng. Grammy dường như đã chọn một ca khúc không đại diện cho đỉnh cao thương mại, mà cho tinh thần nghệ thuật mà Billie Eilish theo đuổi suốt nhiều năm qua.
Về mặt âm nhạc, WildFlower là một bản pop mang sắc thái u tối, tối giản nhưng giàu tầng lớp cảm xúc. Giai điệu không phô trương, cấu trúc không cầu kỳ, song lại được xây dựng đầy dụng ý. Billie Eilish tiếp tục khai thác không gian âm thanh trầm lắng, kết hợp với cách xử lý giọng hát nửa thì thầm, nửa tự sự, một phong cách đã trở thành “chữ ký” của cô. Ca từ của WildFlower không tìm cách gây sốc hay kể một câu chuyện kịch tính, mà chậm rãi mở ra những khoảng trống cảm xúc, buộc người nghe phải lắng lại và suy ngẫm.
Chính sự tiết chế đó đã chinh phục Viện Hàn lâm. WildFlower không chiều chuộng số đông, nhưng lại đáp ứng đúng tiêu chí mà Grammy luôn theo đuổi: một ca khúc mang tính tác giả rõ rệt, có bản sắc và dám đi con đường riêng. Trong bối cảnh nhạc pop ngày càng bị chi phối bởi thuật toán và xu hướng ngắn hạn, lựa chọn này giống như một lời khẳng định rằng Grammy vẫn trung thành với giá trị cốt lõi của mình.
Đặt Rosé vào bối cảnh ấy, có thể thấy cuộc chiến Grammy là một thử thách không hề dễ dàng. Rosé đã có một năm cực kỳ thành công, không chỉ về mặt danh tiếng mà còn ở khả năng mở rộng hình ảnh cá nhân trong âm nhạc. Tuy nhiên, khi bước vào “đấu trường” Grammy, nơi bản sắc nghệ thuật và chiều sâu sáng tạo được đặt lên hàng đầu thì thành công đại chúng thôi là chưa đủ.
APT. là một ca khúc xuất sắc ở khía cạnh giải trí, nhưng để chạm tới kèn vàng, nó cần nhiều hơn thế: một dấu ấn nghệ thuật mang tính đột phá và cá nhân rõ nét hơn. Có lẽ chính vì lý do đó mà APT. đã trượt sạch tất cả những đề cử dù thế giới kỳ vọng vào cô ban đầu rất nhiều.
Dẫu vậy, việc Rosé góp mặt trong ba đề cử Grammy đã là một cột mốc đáng ghi nhận. Điều đó cho thấy cô không chỉ được nhìn nhận như một ngôi sao K-pop, mà đã dần bước vào “radar” của Viện Hàn lâm. Khoảng cách giữa Rosé và Grammy, xét cho cùng, có lẽ chỉ là vấn đề thời gian và độ chín trong tư duy âm nhạc. Khi yếu tố thương mại được cân bằng tốt hơn với chiều sâu nghệ thuật, khoảnh khắc Rosé chạm tay vào kèn vàng có thể sẽ không còn quá xa.
Thanh Phúc
Nguồn SaoStar : https://www.saostar.vn/am-nhac/tu-that-bai-cua-rose-da-phan-anh-cot-loi-bat-bien-tai-grammy-202602021121343143.html