Nguyễn Xuân Son chuẩn bị tái xuất trong cuộc đối đầu với Malaysia vào tháng 3 tới. Dù sự hiện diện của tiền đạo gốc Brazil mang lại niềm hy vọng lớn, nhưng những con số thống kê đang gióng lên hồi chuông cảnh báo về một hệ thống tấn công đang dần mất đi sự cân bằng.
Xuân Son là mối đe dọa với Malaysia.
Thống kê chuyên sâu chỉ ra tầm ảnh hưởng tuyệt đối của chân sút này: anh đã in dấu giày vào 11 trên tổng số 12 bàn thắng của đội tuyển trong quãng thời gian có mặt trên sân. Sự vượt trội về đẳng cấp của Xuân Son vô tình tạo ra tâm lý ỷ lại, khiến lối chơi của toàn đội dễ rơi vào trạng thái tê liệt nếu ngôi sao chủ lực bị phong tỏa hoặc gặp vấn đề về thể trạng.
Bài học nhãn tiền từ sự bế tắc của U23 Việt Nam
Sự lệ thuộc vào cá nhân không phải là vấn đề mới của bóng đá Việt Nam. Nhìn lại hành trình tại giải châu Á 2026, đội tuyển U23 đã rơi vào kịch bản tương tự với trường hợp của Đình Bắc. Toàn bộ 10 bàn thắng của lứa trẻ khi đó đều chỉ được ghi khi tiền đạo sinh năm 2004 này hiện diện trên sân.
Việc dồn bóng quá mức vào một nhân tố kiệt xuất biến tập thể thành một "canh bạc" đầy rủi ro. Khi hạt nhân chính bị đối phương nghiên cứu kỹ và bắt bài, toàn đội lập tức mất phương hướng và thiếu hẳn những ý tưởng tiếp cận khung thành đối phương một cách linh hoạt.
Áp lực từ sự sa sút của các chân sút nội
Thực trạng này càng trở nên đáng lo ngại khi các tiền đạo nội hàng đầu như Tiến Linh hay Tuấn Hải đang có dấu hiệu giảm sút hiệu suất ghi bàn tại V-League. Xu hướng ưu tiên ngoại binh ở cấp độ câu lạc bộ đã trực tiếp ảnh hưởng đến bản năng sát thủ của các cầu thủ nội, buộc HLV Kim Sang-sik phải tìm đến các phương án nhập tịch như một giải pháp ngắn hạn cho chiến dịch AFF Cup.
Để chuẩn bị cho các thử thách lớn hơn, chiến lược gia người Hàn Quốc cần nhanh chóng xây dựng một hệ thống đa dạng hơn. Việc huy động sức mạnh từ những nhân tố mới như Đỗ Hoàng Hên hay sự đột phá từ lứa U23 là cần thiết để chia lửa cùng Xuân Son.
Hướng tới một tập thể gắn kết và linh hoạt
Mục tiêu tối thượng của đội tuyển là xây dựng một cấu trúc tấn công đa dạng, nơi bàn thắng có thể đến từ nhiều vị trí khác nhau thay vì chỉ trông chờ vào một cá nhân đơn lẻ. Điều này không chỉ giúp giảm áp lực cho Xuân Son mà còn tạo ra sự khó lường trong lối chơi trước những đối thủ có khả năng phòng ngự chặt chẽ.
Việc chuyển đổi từ lối chơi xoay quanh một ngôi sao sang phong cách phối hợp tập thể sẽ là chìa khóa để đảm bảo sự tiến bộ bền vững cho bóng đá Việt Nam trong các chiến dịch quốc tế dài hơi.
Tuệ Nhân