U23 Việt Nam khẳng định sức mạnh - Ảnh: Báo Tin tức
Kết quả này đã giúp U23 Việt Nam trở thành đội duy nhất tại giải thắng tuyệt đối 4 trận mà không cần giải quyết sút luân lưu 11m, đồng thời thiết lập kỷ lục 15 trận thắng liên tiếp ở cấp đội U23 dưới thời HLV Kim Sang-sik.
Vết hằn cũ của một nền bóng đá nhỏ
Trong một thời gian rất dài, BĐVN bước ra sân chơi châu lục với tâm thế của kẻ đi học việc. Không phải vì thiếu khát vọng, mà vì chúng ta luôn mang theo những giới hạn hữu hình: thua về tầm vóc tố chất, thể hình từ đó kéo theo thau kém về thể lực từ sức bền đến tốc độ, thua cả nhịp độ thi đấu, tâm lý mong manh trước những thời khắc quyết định. Những thất bại ở hiệp hai, đặc biệt vào cuối trận, những lần sụp đổ trong hiệp phụ hay những cú trượt dài sau bàn thua trở thành hình ảnh quen thuộc đến mức gần như được chấp nhận như một “định mệnh Đông Nam Á”.
Chúng ta từng tự hào vì tinh thần chiến đấu, vì sự quả cảm, nhưng cũng chính điều đó che lấp một sự thật: BĐVN tồn tại quá lâu bằng ý chí, thay vì bằng năng lực bền vững.
Sự thay đổi không đến từ một trận thắng
Bóng đá không lột xác chỉ nhờ một khoảnh khắc. Nó thay đổi khi tư duy thay đổi – từ cách chuẩn bị thể lực, cách tổ chức chiến thuật, cho đến cách đối diện áp lực. U23 Việt Nam tại Vòng chung kết U23 châu Á 2026 không phải một tập thể bỗng nhiên mạnh lên. Họ là sản phẩm của một tiến trình tích lũy kéo dài, nơi sự kỷ luật được đặt cao hơn cảm xúc, và hiệu quả được ưu tiên hơn vẻ đẹp hình thức.
HLV Kim Sang-sik không mang đến những bài giảng hoa mỹ. Ông mang đến sự nghiêm ngặt trong từng buổi tập, sự chính xác trong từng vai trò và một triết lý rõ ràng: muốn cạnh tranh ở châu Á, BĐVN phải chơi bóng bằng nền tảng thể lực và tổ chức, chứ không chỉ bằng tinh thần.
120 phút trước UAE – khoảnh khắc bóc trần giới hạn cũ
Trận tứ kết gặp U23 UAE là lát cắt rõ nét nhất cho sự lột xác ấy. Suốt 120 phút tại sân Prince Abdullah Al-Faisal, U23 Việt Nam không chơi như một đội bóng đang “chịu trận”. Họ di chuyển liên tục, duy trì cường độ cao, tranh chấp sòng phẳng và quan trọng nhất: không đánh mất cấu trúc khi trận đấu bước vào vùng khắc nghiệt nhất.
Ở thời điểm tỷ số là 2-2 trong hiệp hai, ký ức cũ của BĐVN sẽ gợi ra một lựa chọn quen thuộc: lùi sâu, co cụm, chờ đợi loạt luân lưu. Nhưng U23 Việt Nam của năm 2026 đã chọn con đường khác. Họ đẩy cao đội hình, chủ động tìm bàn thắng thứ ba, và chấp nhận rủi ro để giành quyền kiểm soát số phận.
Đó không chỉ là một quyết định chiến thuật. Đó là tuyên ngôn về tâm thế.
Khi thể lực trở thành vũ khí, không còn là nỗi lo
Điều khiến giới chuyên môn châu Á ngạc nhiên không nằm ở bàn thắng quyết định, mà ở cách U23 Việt Nam chơi trong hiệp phụ. Không hoảng loạn. Không rối nhịp. Không co cụm. Các cầu thủ Việt Nam vẫn pressing, vẫn giữ cự ly đội hình và vẫn tạo ra sức ép ngược lên đối thủ.
Trong quá khứ, hiệp phụ thường là nơi BĐVN đánh mất mình. Tại U23 châu Á 2026, hiệp phụ lại trở thành nơi U23 Việt Nam chứng minh rằng họ đã vượt qua giới hạn sinh học từng bị xem là bất biến.
Bàn thắng của Phạm Minh Phúc vì thế không chỉ là một pha lập công. Nó là phần thưởng cho một nền tảng thể lực được xây dựng bài bản, khoa học và kiên định.
Một thế hệ biết kiểm soát cảm xúc
Sự lột xác còn thể hiện ở khía cạnh vô hình nhưng quyết định: tâm lý thi đấu. Hai lần dẫn bàn rồi hai lần bị gỡ hòa, U23 Việt Nam không rơi vào trạng thái hỗn loạn. Những lời nhắc nhở của Nguyễn Đình Bắc về việc kiểm soát bóng, kiểm soát nhịp độ cho thấy một thế hệ cầu thủ đã trưởng thành hơn rất nhiều trong cách tư duy trận đấu.
Họ không chơi bóng bằng bản năng thuần túy. Họ chơi bằng sự hiểu biết.
Chuỗi 15 trận thắng và ý nghĩa vượt ra ngoài con số
15 trận toàn thắng liên tiếp dưới thời HLV Kim Sang-sik – từ U23 Đông Nam Á 2025, vòng loại U23 châu Á, SEA Games 33 cho đến VCK U23 châu Á 2026 – không phải là kỷ lục để trưng bày. Nó là minh chứng cho sự ổn định, thứ mà BĐVN từng thiếu nhất.
Quan trọng hơn, chuỗi thắng ấy không đến từ lối chơi cầu may hay phòng ngự tiêu cực. Nó đến từ sự kiểm soát, từ khả năng điều chỉnh chiến thuật và từ niềm tin rằng Việt Nam có thể thắng bằng thế trận.
Vị thế mới, trách nhiệm mới
Vào bán kết U23 châu Á 2026, U23 Việt Nam không còn là đội bóng gây bất ngờ. Họ trở thành đối thủ mà bất kỳ đội nào cũng phải dè chừng. Truyền thông châu Á không còn nói về tinh thần quả cảm, mà nói về thể lực, tổ chức và hiệu quả.
Đó là bước chuyển mang tính bản lề. Bởi khi một nền bóng đá được nhìn nhận bằng năng lực, chứ không phải sự cảm thông, nó buộc phải sống đúng với vị thế mới của mình.
Vượt qua chính mình – chiến thắng lớn nhất
Hành trình của U23 Việt Nam tại U23 châu Á 2026, suy cho cùng, không chỉ là câu chuyện thắng – thua. Đó là câu chuyện về việc BĐVN lần đầu tiên vượt qua được chính những giới hạn mà mình từng mặc định chấp nhận.
Nếu như trước đây, chúng ta bước ra châu lục với nỗi sợ thầm kín rằng mình sẽ không trụ nổi, thì giờ đây, nỗi sợ ấy đã đổi chiều: đối thủ bắt đầu lo lắng khi phải kéo Việt Nam vào hiệp phụ.
Và đây mới là dấu mốc quan trọng nhất trong tiến trình lột xác của BĐVN.
Đặng Hoàng