Về nhà ăn tết

Về nhà ăn tết
4 giờ trướcBài gốc
Du học sinh Việt Nam tại Hàn Quốc.
Máy bay hạ cánh trong những ngày cuối năm, tôi mang theo bên mình không chỉ là hành lý, mà còn là cả một hành trình trưởng thành, những kỷ niệm nơi xứ người và cả nỗi thao thức được đón tết trên chính mảnh đất quê hương của mình.
Ở Hàn Quốc, những ngày cuối năm trôi qua khá lặng lẽ đối với những du học sinh chúng tôi. Dù các khu phố phồn hoa vẫn sáng đèn và tấp nập du khách, dù những cửa hàng đang tất bật cởi bỏ bộ yếm giáng sinh để chuẩn bị khoác lên mình bộ váy đỏ đón năm mới, và mặc dù không khí sôi nổi hơn ngày thường, nhưng không khí Tết không thực sự kết nối và làm cho tôi có cảm giác “thuộc về”.
Cuộc sống chỉ xoay quanh việc học, việc làm thêm, những bữa ăn vội, những ngày đông lạnh giá kéo dài... Tết nơi xứ người đôi khi chỉ gói gọn trong một cuộc gọi video về nhà, vài lời chúc qua màn hình điện thoại, và cảm giác trống trải khi nhìn người khác sum họp bên gia đình. Chính sự thiếu vắng ấy khiến khái niệm “trở về” trong tôi trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết.
Khi máy bay đáp xuống và đôi chân lại được bước những bước đi trên đất mẹ Việt Nam, mọi thứ bỗng trở nên gần gũi một cách lạ kỳ. Không khí ấm áp, giọng nói quen thuộc, nhịp sống ồn ào nhưng thân thương – tất cả khiến tôi có cảm giác như mình vừa bước ra khỏi một thế giới khác để trở lại nơi mình thuộc về. Dọc theo các con đường dẫn về nhà, tôi nhìn thấy những hàng hoa tết hai bên, những gánh hàng rong, những dòng người tất bật mua sắm cuối năm, và nhận ra rằng: những hình ảnh tưởng chừng rất bình thường ấy lại mang một ý nghĩa rất lớn với mình, một người vừa đi xa nay được trở về.
Tết ở Việt Nam quê nhà đối với tôi không nằm ở sự đủ đầy vật chất, mà nằm ở cảm giác đoàn tụ. Đó là bữa cơm gia đình có đầy đủ mọi người, là những câu chuyện không đầu không cuối nhưng thật là ấm áp, là tiếng cười reo vui trong căn nhà nhỏ tràn đầy hạnh phúc. Những khoảnh khắc ấy khiến tôi cảm thấy mình được “thuộc về” – không cần cố gắng, không cần thích nghi, chỉ đơn giản là được là chính mình. Sau quãng thời gian phải tự lập, tự xoay xở nơi đất khách, cảm giác được trở về làm một đứa con trong gia đình mang lại cho tôi một sự bình yên rất sâu.
Bình dị mà ấm áp Tết Việt.
Thế nhưng, sự trở về này không chỉ có niềm vui. Tôi nhận ra mình không còn là con người của những ngày trước khi du học. Tôi suy nghĩ nhiều hơn, cảm thấy chững chạc hơn, và có những khoảng lặng nội tâm mà trước đây chưa từng có. Giữa không khí tết rộn ràng, có lúc tôi ngồi yên lặng quan sát mọi người xung quanh và cảm thấy một sự tách biệt rất nhẹ — không phải vì xa cách, mà vì tôi đã thay đổi. Những tháng ngày sống ở Hàn Quốc đã để lại trong tôi những dấu ấn rất rõ: sự độc lập, khả năng thích nghi, và cả đối diện với những nghĩ suy về trách nhiệm cho ngày mai.
Cũng có những khoảnh khắc, tôi bất giác nhớ về những ngày đông tuyết rơi, những con phố yên tĩnh nơi xứ người, những buổi tối một mình trong căn phòng trọ nhỏ. Nhưng những ký ức ấy không còn buồn, mà trở thành một phần của hành trình trưởng thành. Tôi hiểu rằng, chính những ngày tháng cô đơn ấy đã khiến tôi trân trọng hơn những khoảnh khắc đoàn viên hôm nay.
Trở về Việt Nam ăn Tết sau khi những ngày dài du học do vậy, với tôi không chỉ là một chuyến đi, mà là một trải nghiệm rất khó diễn tả. Ở đó có sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại, giữa con người cũ và con người mới, giữa ký ức xa xứ và thực tại quê nhà. Và tôi chợt nhận ra rằng, đi xa không làm mình mất đi cội nguồn, mà ngược lại, giúp mình hiểu rõ hơn mình thuộc về đâu. Từ trong thẳm sâu tâm thức, tôi tự nhủ, dù sau này có tiếp tục đi xa, có tiếp tục sống ở những vùng đất khác, thì khoảnh khắc trở về quê hương đón Tết vẫn sẽ luôn là một điểm tựa tinh thần vững chắc – nơi tôi sẽ được nghỉ ngơi, được chữa lành, và được nhớ rằng mình là ai. Và như thế, quê hương là nơi tôi nhất quyết phải về…
Quý Dương
Nguồn Thừa Thiên Huế : https://huengaynay.vn/doi-song/ve-nha-an-tet-162480.html