Về thăm Rộc Răm nghe câu khặp

Về thăm Rộc Răm nghe câu khặp
3 giờ trướcBài gốc
Chị Quách Thị Nhữ (bên phải) say mê gìn giữ và cất vang những câu khặp Thái giữa thôn Rộc Răm.
Về thăm thôn Rộc Răm, giữa không gian yên ả của miền sơn cước, chúng tôi được nghe những câu chuyện về truyền thống văn hóa của đồng bào Thái nơi đây. Dưới cây bông trong khuôn viên nhà văn hóa, chị Quách Thị Nhữ say sưa cất tiếng khặp. Giọng chị mộc mạc mà da diết, khi nhẹ như làn gió thoảng qua nương lúa, lúc rộn ràng như nhịp vui ngày hội. Tiếng khặp vang lên giữa chiều quê, chạm vào lòng người nghe một cảm xúc vừa thân quen, vừa lạ lẫm khó quên.
Từ thuở nhỏ chị Như đã dành tình yêu cho khặp. Ngày ấy, mỗi lần theo bà, theo mẹ đi hội làng, chị lại nép bên để nghe khặp. Nghe nhiều thành quen, quen rồi thành nhớ. Về nhà, chị lại lẩm nhẩm hát theo, có câu thuộc lúc nào chẳng hay. Lớn hơn chút nữa, những buổi lên nương hay phụ mẹ giã gạo, chị thường cất tiếng khặp một mình cho vui. Không có sân khấu, không có người dạy bài bản, chỉ có núi rừng làm bạn nghe. Tiếng khặp cứ thế ngấm dần vào tâm hồn chị như mạch nước ngầm chảy qua đất đá, âm thầm mà bền bỉ.
Giờ đây, không chỉ hát cho mình nghe, chị Nhữ còn tích cực tham gia đội văn nghệ của thôn, của xã. Mỗi dịp lễ hội, ngày hội đại đoàn kết hay hội diễn văn hóa, chị lại khoác lên mình bộ váy Thái truyền thống rồi cất tiếng khặp trước mọi người. Giọng khặp của chị mang theo niềm tự hào về văn hóa dân tộc, góp phần tiếp thêm tình yêu làn điệu quê hương cho thế hệ trẻ.
Người dân thôn Rộc Răm gìn giữ và lan tỏa những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.
Khặp với người Thái không chỉ là một làn điệu dân ca, mà là phần hồn gắn bó mật thiết với đời sống cộng đồng. Từ bao đời nay, tiếng khặp vang lên trong những đêm hội làng, ngày cưới, lễ mừng nhà mới hay những dịp lễ trọng. Qua câu khặp, người ta gửi trao yêu thương, lời chúc phúc, kể chuyện làm ăn, dặn dò con cháu giữ nếp nhà. Trai gái ngày trước tìm hiểu nhau qua những câu khặp, người già truyền lại cho lớp trẻ bằng chính tiếng khặp của mình. Bởi thế, ở Rộc Răm hôm nay, tiếng khặp vẫn chưa bao giờ phai nhạt. Dẫu nhịp sống hiện đại len vào từng góc bản làng, khi điện thoại, loa đài đã trở nên quen thuộc, người dân nơi đây vẫn nâng niu gìn giữ câu hát của cha ông như giữ lấy cội nguồn và bản sắc của bản làng.
Rộc Răm hôm nay đang đổi thay từng ngày. Đường vào thôn rộng hơn, đời sống bà con khấm khá hơn nhờ phát triển kinh tế. Nhưng điều quý giá nhất có lẽ không chỉ là những mái nhà mới hay con đường bê tông sạch đẹp, mà là cách người dân nơi đây gìn giữ bản sắc văn hóa của mình. Bởi khi câu khặp còn vang, nghĩa là tình người còn đượm, cội nguồn còn đó và hồn cốt bản Thái vẫn vẹn nguyên trong tâm thức người dân Rộc Răm. Chính nhờ những giá trị văn hóa lâu đời mà người Rộc Răm bao đời nay gắn bó đoàn kết giữ bản, giữ mường, tạo nên sức mạnh để cộng đồng cùng thi đua phát triển kinh tế, văn hóa - xã hội, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Về thăm Rộc Răm nghe câu khặp - một làn điệu cũ, nhưng mang sức sống mới. Để ai một lần nghe rồi cũng thấy nhớ, thấy thương một làng quê còn giữ được thanh âm của thời gian.
Hà Hồng
Nguồn Thanh Hóa : https://vhds.baothanhhoa.vn/ve-tham-roc-ram-nghe-cau-khap-43071.htm