Vết xước trên chiếc nhẫn cưới

Vết xước trên chiếc nhẫn cưới
3 giờ trướcBài gốc
Cơn mưa rào cuối hạ trút xuống thành phố, ầm ĩ và dai dẳng, hệt như tiếng lòng đang gào thét của Lan Chi lúc này. Cô ngồi bó gối trên ghế sofa, căn phòng khách rộng lớn vốn là niềm tự hào về tổ ấm hạnh phúc nay bỗng trở nên lạnh lẽo, trống hoang đến đáng sợ.
Trên bàn trà, chiếc điện thoại của Hoàng Tuấn – chồng cô – vẫn sáng đèn thông báo. Một dòng tin nhắn ngắn ngủi, nhưng đủ sức công phá nát tan năm năm hôn nhân mà cô dày công vun đắp: "Em vẫn không quên được đêm hôm đó. Liệu chúng ta có sai khi gặp lại nhau không anh?"
Người gửi là Bích Thảo – mối tình đầu dây dưa suốt bảy năm thanh xuân của Tuấn.
Khi Tuấn bước ra từ phòng tắm, mùi sữa tắm quen thuộc của anh không còn khiến Chi thấy an tâm nữa. Thay vào đó, cô chỉ ngửi thấy mùi của sự phản bội, một thứ mùi tanh tưởi lẩn khuất sau vẻ ngoài đạo mạo, yêu vợ thương con mà anh vẫn diễn hàng ngày.
Phát hiện chồng ngoại tình với người yêu cũ có nên tha thứ? (Ảnh minh họa)
Phát hiện chồng ngoại tình luôn là một cú sốc lớn
Cuộc đối chất diễn ra không ồn ào như Chi từng tưởng tượng. Không có chén bát vỡ, không có tiếng la hét. Chỉ có sự im lặng chết chóc sau khi Tuấn thừa nhận tất cả.
"Anh xin lỗi... Gặp lại cô ấy ở buổi họp lớp, anh đã không làm chủ được mình. Chỉ là một phút yếu lòng thôi Chi ơi. Người anh yêu bây giờ là em, là gia đình này."
Tuấn quỳ xuống, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Chi. Giọng anh run rẩy, đôi mắt đỏ hoe đầy vẻ hối hận. Nhưng Chi chỉ thấy ghê tởm. Cô rút tay lại, cảm giác như vừa chạm vào một thứ gì đó dơ bẩn.
Ngoại tình đã là một nhát dao chí mạng, nhưng ngoại tình với người yêu cũ, nó giống như kẻ phản bội đang dùng chính con dao cũ kỹ đã rỉ sét từ quá khứ để cứa lại vào vết thương lòng của hiện tại.
Suốt đêm đó, Chi không ngủ. Cô nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay mình. Nó vẫn lấp lánh, nhưng trong mắt cô, nó đã xuất hiện một vết xước sâu hoắm không thể mài giũa. Cô nhớ lại những ngày tháng Tuấn và Thảo còn bên nhau, họ là một cặp đôi vàng của thời đại học. Cô nhớ lại cảm giác tự ti khi mới bước vào đời anh, luôn sợ mình chỉ là cái bóng thay thế. Và giờ đây, nỗi sợ ấy đã thành sự thật. Anh không đi tìm cái mới lạ, anh đi tìm lại ký ức mà ở đó, không có sự hiện diện của cô.
Ngày hôm sau, Chi dọn về nhà mẹ đẻ. Cô cần không gian để thở, để sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tim mình.
Tuấn điên cuồng tìm cách chuộc lỗi. Anh chặn mọi liên lạc với Thảo, anh đứng dưới mưa hàng giờ trước cổng nhà mẹ Chi, anh gửi hàng trăm tin nhắn van xin một cơ hội. Anh nói rằng anh đã nhận ra quá khứ chỉ là ảo ảnh, và khi suýt mất đi hiện tại, anh mới biết đâu là điều quý giá nhất.
Chi đứng trên ban công nhìn xuống bóng dáng tiều tụy của chồng trong mưa mà lòng đau thắt. Cô vẫn còn yêu anh, đó là sự thật tàn nhẫn nhất. Nhưng tình yêu ấy giờ đây bị bao phủ bởi sự nghi ngờ. Liệu mỗi khi anh về muộn, cô có còn tin anh đang tăng ca? Liệu mỗi khi anh cầm điện thoại mỉm cười, cô có thôi ám ảnh cái tên "Bích Thảo"?
Mẹ Chi, một người phụ nữ từng trải qua dông bão cuộc đời, nhẹ nhàng đặt tay lên vai con gái: "Tha thứ hay không, không phải là vì nó, mà là vì con. Nếu giữ lại nỗi hận thù khiến con đau đớn hơn là buông bỏ, thì hãy học cách tha thứ. Nhưng tha thứ không có nghĩa là quên đi, mà là chấp nhận vết sẹo đó như một phần của cuộc hôn nhân này."
Có nên tha thứ hay không?
Một tuần sau, Chi hẹn Tuấn ra quán cà phê nơi lần đầu họ gặp gỡ. Tuấn gầy đi trông thấy, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ.
"Em chưa thể tha thứ cho anh ngay bây giờ," Chi nói, giọng bình thản đến lạ. "Niềm tin giống như tờ giấy trắng, một khi đã vò nát, dù có vuốt phẳng thế nào cũng vẫn còn những nếp gấp."... Tuấn cúi đầu, chấp nhận sự phán xét.
"Nhưng," Chi tiếp tục, xoay nhẹ chiếc nhẫn trên tay, "Em cũng không muốn chúng ta kết thúc trong sự thù hận. Em sẽ cho chúng ta một cơ hội. Không phải vì anh xứng đáng, mà vì em trân trọng những gì chúng ta đã xây dựng. Nhưng Tuấn à, đây là cơ hội cuối cùng. Nếu anh còn để quá khứ xen vào hiện tại của chúng ta thêm một lần nào nữa, thì người ra đi sẽ là em, vĩnh viễn."
Tuấn ngẩng lên, trong mắt ánh lên tia hy vọng mong manh nhưng kiên định. Anh nắm chặt tay, hứa một lời hứa bằng cả danh dự của người đàn ông.
Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tạnh mưa. Những tia nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua kẽ lá. Cô biết, con đường phía trước còn rất dài và chông gai để hàn gắn vết thương này.
Hôn nhân sau ngoại tình giống như một chiếc bình gốm đã vỡ. Nếu được hàn gắn khéo léo bằng sự nỗ lực và lòng chân thành, nó có thể trở thành một tác phẩm bền vững hơn. Nhưng nếu những mảnh vỡ quá sắc nhọn và gây tổn thương sâu sắc, việc buông bỏ để tìm một khởi đầu mới cũng là một hành động dũng cảm.
Chiếc bình gốm đã vỡ, dù có dùng vàng để gắn lại nó cũng không bao giờ là chiếc bình nguyên vẹn ban đầu. Nhưng có lẽ, nếu đủ chân thành và nỗ lực, nó sẽ mang một vẻ đẹp khác – vẻ đẹp của sự trưởng thành sau giông bão.
Tha thứ cho người cũ của chồng, không phải là sự nhu nhược, mà là một canh bạc lớn nhất của người đàn bà, đánh cược bằng chính hạnh phúc và lòng kiêu hãnh của mình.
Song Tử
Nguồn Gia Đình VN : https://giadinhonline.vn/vet-xuoc-tren-chiec-nhan-cuoi-d210219.html