Đó là Thượng Minh - tỉnh Thái Nguyên không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ đầy những yếu tố để trở thành một điểm đến đặc sắc của trải nghiệm du lịch "nông nghiệp xanh" – nơi con người tìm về sự an nhiên, chạm tay vào đất, lắng nghe tiếng nước và hiểu thêm giá trị bền vững của quê hương.
Ở đó, những ruộng bậc thang tầng tầng lớp lớp ôm lấy sườn đồi, rừng trúc xanh mướt trải dài như tấm thảm ngọc, những dòng suối mát lạnh nuôi dưỡng cá hồi, cá tầm, và trên tất cả là hương thơm dịu nhẹ của bí xanh lan trong gió sớm. Thượng Minh không chỉ là một chuyến đi, mà là một hành trình trải nghiệm – nơi du khách sống cùng nhịp thở của nông nghiệp sạch, của văn hóa bản địa và của thiên nhiên nguyên sơ.
Hương vị núi rừng thưởng thức nhớ mãi
Sức hấp dẫn của Thượng Minh trước hết nằm ở những sản vật kết tinh từ đất đai màu mỡ và khí hậu mát lành quanh năm. Nhắc đến vùng đất này là nhắc đến thương hiệu bí xanh thơm – loại bí mang lớp phấn trắng tự nhiên, khi cắt ra tỏa mùi thanh mát khó quên. Dù nấu canh hay luộc chấm muối vừng, vị ngọt nhẹ và hương thơm riêng biệt ấy vẫn khiến người thưởng thức nhớ mãi.
Du khách đến đây không chỉ để mua bí mang về, mà để bước xuống ruộng, lắng nghe người nông dân kể chuyện gieo trồng, tận tay thu hoạch những trái bí còn đẫm sương mai. Ở các hợp tác xã địa phương, bí xanh được chế biến thành trà bí thơm dịu hay mứt bí dẻo ngọt – những sản phẩm giá trị gia tăng mang theo hương vị của núi rừng.
Phụ nữ dân tộc Dao thu hoạch trúc tại rừng trúc Phiêng Phàng, xã Thượng Minh. Ảnh: vanhoavaphattrien.vn
Nông nghiệp ở Thượng Minh không còn đơn thuần là sản xuất, mà trở thành trải nghiệm, trở thành câu chuyện để kể.
Đi dọc bản làng, những thửa ruộng bậc thang hiện ra như bậc thềm dẫn lên trời. Mỗi mùa, ruộng lại thay áo: Xanh mạ non, vàng óng mùa gặt, hay lấp lánh nước mùa đổ ải. Nơi đây nuôi dưỡng giống lúa nếp Tài trứ danh – nguyên liệu làm nên món xôi ngũ sắc của người Dao Quế Lâm. Hạt nếp căng tròn, dẻo thơm, khi đồ lên tỏa hương quyện cùng lá rừng, ăn cùng thịt lợn bản hay gà đồi nướng than lại càng đậm đà.
Giữa lưng chừng núi Pù Lầu, mô hình nuôi cá hồi, cá tầm phát triển nhờ nguồn nước suối trong lạnh quanh năm. Ít ai ngờ giữa vùng núi lại có thể thưởng thức những lát cá hồi tươi rói, những món lẩu cá tầm nghi ngút khói. Du khách có thể tự tay cho cá ăn, nhìn đàn cá quẫy nước tung bọt trắng xóa, rồi thưởng thức thành quả ngay tại chỗ. Cảm giác ấy không chỉ là ăn ngon, mà là được chứng kiến trọn vẹn hành trình từ suối nguồn đến bàn ăn – một vòng tròn khép kín của nông nghiệp sạch.
Ở Thượng Minh, "xanh" không phải khẩu hiệu. Đó là cách người dân canh tác, nuôi trồng, gìn giữ môi trường. Rừng trúc được khai thác theo hướng trải nghiệm chứ không tàn phá. Nguồn nước nuôi cá được bảo vệ cẩn trọng. Những homestay của người Dao Quế Lâm xây dựng bằng vật liệu thân thiện, giữ nguyên kiến trúc nhà trình tường – mát về Hè, ấm về Đông. Du khách ngủ lại một đêm sẽ cảm nhận rõ hơn hơi thở của núi rừng len qua vách đất, tiếng côn trùng rì rầm ngoài hiên và mùi khói bếp quyện trong sương tối.
Bí xanh thơm từ lâu đã trở thành “thương hiệu” của Thượng Minh nói riêng và cả vùng hồ Ba Bể nói chung. Ảnh: thainguyen.gov.vn
"Viên ngọc thô" miền sơn cước tỏa sáng
Nếu sản vật là phần "vị", thì thiên nhiên và văn hóa chính là phần "hồn" của Thượng Minh. Rừng trúc Phiêng Phàng – hay còn gọi là rừng trúc Pù Lầu – là nơi ánh sáng xuyên qua kẽ lá tạo nên bức tranh huyền ảo. Những thân trúc thẳng tắp, xanh mướt, xào xạc trong gió như bản hòa tấu dịu dàng của núi rừng.
Tuyến trekking xuyên rừng trúc là hành trình nhẹ nhàng, phù hợp cho cả những ai chỉ muốn thong thả đi bộ và chụp vài tấm hình lưu niệm. Với người ưa khám phá, những cung đường men theo suối, dẫn đến thác nước nhỏ ẩn mình giữa rừng già, mở ra cảm giác hòa mình trọn vẹn vào thiên nhiên hoang sơ.
Sáng sớm hay chiều tà, tuyến khám phá nông sản qua ruộng bậc thang và vườn bí xanh thơm mang lại trải nghiệm an yên hiếm có – nơi mỗi bước chân đều chạm vào đất mẹ.
Nhưng Thượng Minh không chỉ có cảnh đẹp. Vùng đất này còn lưu giữ những giá trị văn hóa tinh thần sâu sắc. Vào mùa Xuân, Lễ hội Lồng Tồng diễn ra rộn ràng, là dịp người dân cầu mong mưa thuận gió hòa. Những trò chơi dân gian như đẩy gậy, kéo co, tung còn mang đến không khí vui tươi, gắn kết cộng đồng.
Đối với người Dao, nghi lễ cấp sắc là dấu mốc thiêng liêng trong đời người đàn ông. Nếu may mắn đến đúng dịp, du khách sẽ được chứng kiến nghi thức trang trọng với điệu múa cổ truyền và trang phục rực rỡ sắc màu. Đó không chỉ là một nghi lễ, mà là biểu tượng của sự trưởng thành, của niềm tin và của sợi dây kết nối tổ tiên – hiện tại.
Thượng Minh – điểm đến hấp dẫn. Ảnh: thainguyen.gov.vn
Những năm gần đây, Thượng Minh chú trọng phát triển du lịch gắn với nông – lâm nghiệp. Người dân mở homestay, quảng bá đặc sản như bí xanh thơm, nếp Tài, cá hồi, cá tầm, mật ong rừng, rượu ngô men lá qua hội chợ, sàn thương mại điện tử. Khách đến ngày một đông hơn, nhưng điều đáng quý là bản sắc văn hóa của các dân tộc Dao, Tày vẫn được gìn giữ. Người dân hiểu rằng du lịch chỉ bền vững khi không đánh mất gốc rễ.
Có lẽ vì thế mà ai từng ghé Thượng Minh đều mang theo cảm giác được "thanh lọc" cơ thể. Không phải bởi những dịch vụ hào nhoáng, mà bởi sự chân thật. Buổi tối quây quần bên mâm cơm bản, nghe câu chuyện về mùa lúa, về rừng trúc, về dòng suối nuôi cá; sáng thức dậy giữa màn sương mỏng, hít đầy lồng ngực không khí trong lành – đó là những khoảnh khắc khiến lòng người lắng lại.
Thượng Minh không cố gắng trở thành phiên bản của bất kỳ nơi nào khác. Vẻ đẹp của nơi này nằm ở sự nguyên sơ và ý thức gìn giữ. Từng trái bí, từng hạt nếp, từng thân trúc đều kể câu chuyện về mối quan hệ hài hòa giữa con người và thiên nhiên.
Vì một miền quê đáng sống: Giữ hồn Xuân làng hoa Cái Mơn
13/03/2026 07:08
Và có lẽ, trong nhịp sống hiện đại nhiều tất bật, hành trình về với Thượng Minh chính là hành trình tìm lại sự cân bằng. Ở đó, du khách không chỉ tham quan, mà được sống cùng nông nghiệp xanh, được chạm vào văn hóa, được gieo và gặt những giá trị bền vững.
Thượng Minh – một "viên ngọc thô" của miền sơn cước – đang lặng lẽ tỏa sáng theo cách của riêng mình. Không ồn ào, nhưng sâu sắc. Không hào nhoáng, nhưng đủ để níu chân. Và một khi đã chạm vào sắc xanh ấy, người ta sẽ hiểu vì sao có những miền đất chỉ cần đến một lần cũng đủ để nhớ thương rất lâu.
Vũ Xuân Bân