Khi gia sản trở thành câu hỏi về chất lượng sống và sự kế thừa
Với nhiều chủ doanh nghiệp, khởi sự kinh doanh không chỉ nhằm tạo ra lợi nhuận, mà còn để hướng tới một mục tiêu sâu xa hơn: xây dựng chất lượng sống cho bản thân và gia đình. Tuy nhiên, trên hành trình mở rộng quy mô và theo đuổi tăng trưởng, không ít người lại vô tình bỏ qua một câu hỏi nền tảng, khối tài sản cá nhân và gia sản gia đình đang được quản trị như thế nào, và có thực sự phục vụ mục tiêu sống dài hạn hay không?
Từ nhiều năm làm việc trực tiếp với giới doanh nhân, bà Nguyễn Lê Anh, Chủ tịch HĐQT Công ty TNHH Life Appreciation nhận thấy đây là một trong những “điểm mù” phổ biến nhất của các chủ doanh nghiệp tại Việt Nam. “Chúng ta rất nghiêm khắc khi yêu cầu doanh nghiệp phải tăng trưởng qua từng năm, nhưng lại hiếm khi đặt ra cùng một chuẩn mực cho chính gia sản của mình rằng nó đã thực sự tăng lên hay chưa, và mức tăng đó có bền vững hay không”, bà chia sẻ.
Chỉ đến khi gia đình trải qua biến cố, chi phí sinh hoạt gia tăng và sức khỏe cá nhân bắt đầu suy giảm, bà mới quay trở lại câu hỏi ấy, nhưng ở một tầng nghĩa sâu hơn và trực diện hơn: gia sản của chính gia đình mình trong suốt hơn 10 năm qua đã được vận hành, bảo toàn và phát triển như thế nào nếu một ngày mình không còn trực tiếp tạo ra thu nhập?
Nhìn bề ngoài, mọi thứ dường như vẫn ổn. Bà sở hữu bất động sản giá trị lớn, tạo ra dòng tiền đều đặn, công việc mang lại thu nhập tốt. Nhưng khi đặt toàn bộ khối tài sản ấy vào một bức tranh tổng thể, bà nhận ra một nghịch lý: dòng tiền vẫn chảy, nhưng tổng giá trị gia sản gần như không tăng trưởng.
Tài sản tồn tại rời rạc, thiếu đo lường tổng thể, không có cơ chế tái đầu tư và cũng không được vận hành theo một mục tiêu dài hạn rõ ràng. Và quan trọng hơn, không có một cấu trúc quản lý rõ ràng cho hiện tại lẫn tương lai. Trong khi đó, thế hệ kế tiếp, con cái của bà chưa hề được chuẩn bị về tư duy quản lý tài sản hay trách nhiệm kế thừa.
“Với tư duy quản trị, đó là một cấu trúc không hợp lý”, bà thẳng thắn nhìn nhận. Từ thời điểm ấy, bà bắt đầu nhìn gia sản như một “doanh nghiệp đặc biệt”, nơi mục tiêu không phải là tối đa hóa lợi nhuận ngắn hạn, mà là bảo toàn giá trị, duy trì an toàn tài chính và chuẩn bị cho sự kế thừa bền vững.
Sự chuyển dịch này chỉ thực sự trọn vẹn khi gia sản của gia đình được đặt trong một bức tranh dài hạn từ hiện tại, 10 năm tới, cho đến những kịch bản khi bà không còn trực tiếp tạo ra thu nhập. Quan trọng hơn, con trai bà được đưa vào quá trình này từ sớm để học cách chi tiêu, hiểu giá trị của tiền và tiếp cận tư duy kế thừa có trách nhiệm dưới sự đồng hành của một đơn vị chuyên nghiệp.
“Lúc đó tôi mới thực sự hiểu, gia sản không chỉ là thứ để lại cho thế hệ sau, mà còn là năng lực quản lý tài sản mà thế hệ trước có trách nhiệm trao truyền”, bà Lê Anh chia sẻ.
Nếu như bà Lê Anh đối diện với bài toán tái cấu trúc gia sản khi những rủi ro của cuộc sống trở nên hiện hữu, thì ở một lát cắt khác, chị Mai Phương lại bước vào câu hỏi kế thừa từ rất sớm. Là chủ một doanh nghiệp trong lĩnh vực thời trang và mỹ phẩm, chị cũng đang bước vào hành trình học cách quản lý gia sản của chính gia đình mình. Với chị, câu chuyện không chỉ dừng ở khối tài sản cá nhân được tạo dựng trong quá trình kinh doanh, mà mở rộng sang một bài toán lớn hơn, đó chính là chuẩn bị năng lực để kế thừa và gìn giữ di sản của ba mẹ.
Theo chị Mai Phương, tiếp nhận tài sản từ thế hệ trước không đơn thuần là nhận quyền sở hữu, mà là tiếp nhận toàn bộ trách nhiệm quản trị từ cấu trúc tài sản, pháp lý, dòng tiền cho đến những giá trị gia đình gắn với khối tài sản đó.
“Nếu không có kiến thức và kỹ năng phù hợp, người kế thừa rất dễ làm suy giảm giá trị gia sản, dù xuất phát điểm rất tốt”, chị chia sẻ.
Điểm cốt lõi từ câu chuyện của bà Lê Anh và chị Mai Phương nằm ở chỗ, khi gia sản chạm tới những câu hỏi về an toàn, biến cố và kế thừa, thì việc “đầu tư giỏi” không còn là câu trả lời đủ. Điều họ cần không phải là một danh mục sinh lời cao hơn, mà là một hệ điều hành cho toàn bộ đời sống tài chính, nơi tài sản được tổ chức, điều phối và phục vụ cho mục tiêu sống dài hạn.
Ông Ngô Thành Huấn, Chủ tịch HĐQT Công ty CP Tư vấn đầu tư và quản lý tài sản (FIDT). Ảnh: Quỳnh Anh
Và chính sự thiếu vắng một cách tiếp cận mang tính hệ thống ấy khiến không ít gia đình có tài sản, nhưng lại thiếu một cấu trúc quản trị đủ vững cho đời sống tài chính dài hạn.
Gia sản không chỉ quản lý như một danh mục đầu tư
Theo ông Ngô Thành Huấn, Chủ tịch HĐQT Công ty CP Tư vấn đầu tư và quản lý tài sản (FIDT), những băn khoăn trong các câu chuyện trên phản ánh một sự nhầm lẫn rất phổ biến tại Việt Nam: nhầm lẫn giữa quản lý tài sản và quản lý gia sản.
“Đây là hai lĩnh vực khác nhau rất lớn, nhưng do thiếu nền tảng đào tạo bài bản, chúng ta thường dùng các thuật ngữ này một cách thuận miệng và xem chúng là một”, ông Huấn nói.
Quản lý tài sản, theo ông Huấn, về bản chất là câu chuyện của đầu tư bao gổm phân tích dữ liệu, mô hình, tối ưu lợi suất. Trong khi đó, quản lý gia sản là câu chuyện của hoạch định toàn bộ đời sống tài chính, nơi đầu tư chỉ là một phần trong bức tranh lớn hơn rất nhiều.
Điểm khác biệt cốt lõi của quản lý gia sản, theo ông Huấn, nằm ở chỗ làm việc với con người nhiều hơn làm việc với thị trường. Khoảng 20–30% năng lực của một người tư vấn quản lý gia sản đến từ giao tiếp, thấu cảm, tâm lý học và khả năng hiểu những động cơ ẩn sau các quyết định tài chính, những yếu tố thường bị bỏ quên khi chỉ nhìn gia sản như một bài toán đầu tư.
“Chúng tôi không bắt đầu bằng việc hỏi khách hàng muốn đầu tư gì mà chúng tôi chúng tôi hỏi họ muốn sống như thế nào, lo sợ điều gì, ưu tiên cho con cái ra sao và đâu là ranh giới rủi ro mà họ có thể chấp nhận”, ông Huấn chia sẻ.
Trong cách tiếp cận này, người tư vấn không phải là người “làm tất cả”, mà là người điều phối tổng thể, giống như một CEO tài chính của gia đình. Họ bắt đầu từ mục tiêu sống và chất lượng cuộc sống mong muốn, thiết kế dòng tiền phù hợp, xây dựng lớp bảo vệ rủi ro, rồi mới tổ chức các hoạt động đầu tư, bảo hiểm hay kế thừa thông qua những đơn vị chuyên môn khác nhau.
Do đó, quản lý gia sản không phải là cuộc đua “đánh bại thị trường” về lợi suất, mà là năng lực tổ chức và điều phối toàn bộ đời sống tài chính của một gia đình. Mục tiêu cốt lõi nằm ở việc duy trì chất lượng sống một cách ổn định và bền vững, chủ động bảo vệ gia đình trước những rủi ro lớn có thể xảy ra, đồng thời tối ưu cấu trúc tài sản về mặt pháp lý, thuế và kế thừa.
Xa hơn, quản lý gia sản còn là quá trình chuẩn bị năng lực tài chính và tư duy quản trị cho thế hệ kế tiếp, để tài sản không chỉ được gìn giữ, mà còn tiếp tục tạo giá trị qua thời gian.
Gia sản không chỉ là thứ để lại cho thế hệ sau, mà còn là năng lực quản lý tài sản mà thế hệ trước có trách nhiệm trao truyền.
Bà Nguyễn Lê Anh, Chủ tịch HĐQT Công ty TNHH Life Appreciation
Nhìn từ góc độ đó, sự an tâm mà bà Lê Anh cảm nhận sau khi tái cấu trúc gia sản hay nỗi trăn trở của chị Mai Phương trước bài toán kế thừa không chỉ là cảm xúc cá nhân, mà chính là đích đến thực chất của quản lý gia sản.
Ông Huấn cho rằng khi tài sản tăng lên và làn sóng chuyển giao thế hệ ngày càng rõ nét, quản lý gia sản sẽ không còn là lựa chọn xa xỉ. “Nó sẽ trở thành một năng lực thiết yếu của tầng lớp trung lưu và thượng lưu tại Việt Nam”, ông nói.
Bởi cuối cùng, quản lý gia sản không phải là đầu tư giỏi. Đó là nghệ thuật điều phối một đời sống tài chính, nơi tiền bạc đi sau con người, và tương lai được chuẩn bị từ hôm nay, một cách tỉnh táo và có trách nhiệm.
Quỳnh Anh