World Cup 2026 và giấc mơ 'ra biển lớn' của bóng đá Việt Nam

World Cup 2026 và giấc mơ 'ra biển lớn' của bóng đá Việt Nam
2 giờ trướcBài gốc
Với bóng đá Việt Nam, World Cup không chỉ là câu chuyện của những trận cầu đỉnh cao hay cuộc cạnh tranh ngôi vô địch. Đó còn là “giáo trình thực tế” về cách tổ chức, vận hành, truyền thông và xây dựng hệ sinh thái bóng đá hiện đại.
Trong bối cảnh bóng đá Việt Nam đang từng bước nâng cấp cơ sở vật chất, hướng tới những sân vận động quy mô lớn như PVF hay Hùng Vương, câu chuyện học hỏi từ World Cup lại càng trở nên đáng suy ngẫm. Bởi để một ngày nào đó có thể mơ tới việc đăng cai World Cup hay những sự kiện thể thao tầm cỡ châu lục, điều Việt Nam cần không chỉ là những sân vận động hiện đại, mà còn là tư duy tổ chức mang tầm quốc tế.
Ca sĩ Shakira làm nóng bầu không khí World Cup 2026 bằng việc đăng trên trang cá nhân, video quảng bá cho bài hát về sự kiện lớn nhất thế giới này
Từ một giải bóng đá đến “lễ hội toàn cầu”
Một trong những điều đặc biệt nhất của World Cup chính là việc FIFA biến bóng đá thành một sự kiện văn hóa - giải trí toàn cầu. Từ nhiều tháng trước ngày khai mạc, không khí World Cup đã hiện diện trên truyền hình, mạng xã hội, âm nhạc, thời trang và quảng cáo. Việc nữ ca sĩ Shakira tiếp tục xuất hiện cùng ca khúc quảng bá World Cup 2026 đã nhanh chóng tạo nên hiệu ứng mạnh mẽ trên toàn cầu. Đó không đơn thuần là một bài hát, mà là cách FIFA kích hoạt cảm xúc của người hâm mộ, khiến World Cup trở thành chủ đề mà cả thế giới cùng nói tới.
Ở nhiều kỳ World Cup trước đây, FIFA luôn rất thành công trong việc gắn bóng đá với âm nhạc đại chúng. Từ “Waka Waka”, “La La La” cho tới những lễ khai mạc hoành tráng, tất cả đều giúp World Cup vượt khỏi khuôn khổ của một giải thể thao thông thường để trở thành lễ hội toàn cầu. Đó chính là điều bóng đá Việt Nam còn thiếu.
Trong nhiều năm, các giải đấu trong nước vẫn chủ yếu tập trung vào chuyên môn, trong khi yếu tố giải trí, trải nghiệm khán giả và xây dựng văn hóa cổ vũ chưa thực sự được đầu tư tương xứng. Không ít trận đấu ở V.League diễn ra trong khung cảnh khán đài thưa vắng dù chất lượng chuyên môn đã được cải thiện. Bài học từ World Cup cho thấy bóng đá hiện đại không chỉ cạnh tranh bằng chuyên môn, mà còn cạnh tranh bằng khả năng tạo cảm xúc và trải nghiệm.
Hàn Quốc là ví dụ rất đáng để Việt Nam tham khảo. Khi tổ chức các sự kiện thể thao lớn, quốc gia này luôn kết hợp thể thao với ngành công nghiệp giải trí Hallyu. Các trận đấu không chỉ có bóng đá mà còn có âm nhạc K-pop, hoạt động tương tác số và chiến dịch truyền thông đa nền tảng. Theo nhiều nghiên cứu về công nghiệp thể thao Hàn Quốc, sự kết hợp giữa giải trí và thể thao đã giúp mở rộng tệp khán giả, đặc biệt là giới trẻ và phụ nữ. Đây là điều bóng đá Việt Nam hoàn toàn có thể học hỏi.
Thực tế, từng có thời điểm một số CLB tại Việt Nam tìm cách “hâm nóng” khán đài bằng việc mời ca sĩ nổi tiếng biểu diễn trước trận đấu, như CLB Sài Gòn mời ca sĩ Ngọc Sơn đến sân Thống Nhất biểu diễn. Nhưng các hoạt động này thường mang tính thời điểm, thiếu chiến lược dài hạn và chưa bền vững.
Muốn kéo khán giả đến sân, bóng đá Việt Nam cần thay đổi tư duy đó là biến mỗi trận đấu thành một sự kiện giải trí tổng hợp thay vì chỉ là 90 phút bóng lăn. Khi người hâm mộ cảm thấy đến sân là một trải nghiệm đáng nhớ, bóng đá mới có thể tạo ra nguồn thu ổn định và sống bằng sức mạnh tự thân.
Học cách vận hành để nuôi giấc mơ
World Cup 2026 cũng là kỳ World Cup đầu tiên được tổ chức tại ba quốc gia với quy mô khổng lồ. Theo FIFA, giải đấu sẽ sử dụng 16 sân vận động cùng hệ thống vận hành liên quốc gia phức tạp, từ giao thông, an ninh, lưu trú đến công nghệ VAR, dữ liệu và truyền thông số.
Chính quy mô ấy cho thấy đăng cai World Cup không chỉ là xây sân vận động. Đó là năng lực quản trị quốc gia, khả năng phối hợp giữa thể thao, giao thông, du lịch, công nghệ, truyền thông và kinh tế dịch vụ. Đó cũng là lý do FIFA ngày càng đặt ra những tiêu chuẩn rất cao về hạ tầng và năng lực vận hành.
Nhìn từ góc độ ấy, việc Việt Nam đang xúc tiến xây dựng các sân vận động quy mô lớn mang ý nghĩa rất quan trọng. Theo định hướng được công bố, tổ hợp thể thao PVF có quy mô khoảng 92 ha với sân vận động dự kiến 60.000 chỗ ngồi, hướng tới tiêu chuẩn hiện đại hàng đầu khu vực. Trong khi đó, dự án sân vận động Hùng Vương nằm trong khu đô thị thể thao Olympic được định hướng phục vụ mục tiêu đăng cai các sự kiện lớn như Asian Games, Olympic hay World Cup trong tương lai.
Qatar đã thay đổi hình ảnh quốc gia sau World Cup 2022, còn Nhật Bản và Hàn Quốc từng tận dụng World Cup 2002 để thúc đẩy hạ tầng, du lịch và công nghiệp thể thao. Việt Nam hoàn toàn có thể học hỏi theo lộ trình ấy. Tất nhiên, khoảng cách từ hiện tại đến mục tiêu đăng cai World Cup vẫn còn rất lớn. Nhưng điều quan trọng nhất là bóng đá Việt Nam đã bắt đầu nghĩ đến những mục tiêu lớn hơn thay vì chỉ quanh quẩn ở khu vực Đông Nam Á.
Muốn tiến xa, chúng ta cần học từ World Cup ngay từ những điều nhỏ nhất đó là cách bán vé, cách tổ chức fan zone, cách vận hành truyền thông số, cách xây dựng hình ảnh giải đấu và cách kết nối bóng đá với du lịch.
Tại lễ kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống ngành Thể dục Thể thao Việt Nam, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã nhấn mạnh 8 nhiệm vụ nhằm phát triển thể thao thành động lực cho sự phát triển quốc gia. Đó không chỉ là câu chuyện huy chương, mà còn là câu chuyện vị thế và sức mạnh mềm của đất nước.
World Cup 2026 rồi sẽ khép lại sau hơn một tháng tranh tài. Nhưng với bóng đá Việt Nam, giá trị lớn nhất mà giải đấu mang lại có lẽ không nằm ở những bàn thắng hay chức vô địch. Điều đáng quý hơn chính là những bài học về tư duy tổ chức, cách làm thể thao hiện đại và khát vọng dám nghĩ lớn. Bởi chỉ khi dám nghĩ lớn, dám chuẩn bị cho những mục tiêu lớn, bóng đá Việt Nam mới có thể từng bước tiến ra biển lớn. Và biết đâu, trong một tương lai không quá xa, giấc mơ lá cờ đỏ sao vàng xuất hiện tại một kỳ World Cup được tổ chức trên chính sân nhà sẽ không còn là điều quá xa vời.
THU SÂM
Nguồn Văn hóa : http://baovanhoa.vn/the-thao/world-cup-2026-va-giac-mo-ra-bien-lon-cua-bong-da-viet-nam-226699.html