Năm nào cũng vậy, dịp Tết cũng là lúc nông dân quê tôi bước vào thời điểm gieo trồng vụ lúa đông - xuân. Vì thế, giữa những ngày sum vầy, ba tôi vẫn đều đặn ra đồng thăm ruộng, xem lúa non, kiểm tra mực nước, dõi theo từng thửa ruộng như dõi theo chính niềm hy vọng của gia đình.
Nông dân ra đồng ngày xuân.
Giữa không khí rộn ràng của những ngày đầu xuân, tôi theo ba ra thăm đồng. Con đường làng quen thuộc như khoác lên mình tấm áo mới, màu cờ đỏ thắm tung bay theo gió dọc lối đi. Nắng xuân dịu nhẹ trải dài trên những thửa ruộng xanh mướt, làm ánh lên từng nhánh lúa non còn đẫm sương mai. Đi bên ba giữa không gian thanh trong ấy, tôi cảm nhận rõ nhịp thở của quê hương trong những ngày xuân mới - vừa rộn ràng, tươi vui trong sắc màu lễ hội, vừa lặng lẽ, cần mẫn trong nhịp lao động không ngơi nghỉ.
Băng qua con đường nhỏ là bờ ruộng, bước trên lối đi vừa được đổ lại cho bằng phẳng, tôi đến thửa ruộng của gia đình mình. Trước mắt tôi, những hàng lúa non xanh mướt đang khẽ lay theo gió xuân, nước ở con mương nhỏ sát ruộng chảy róc rách như khúc nhạc dịu êm của đồng quê ngày Tết. Giữa khoảng không gian rộng mở ấy, tôi thấy lòng mình dịu lại, hòa vào nhịp sống yên bình nơi cánh đồng quê hương.
Dòng nước mát lành tưới tắm cho ruộng lúa.
Vừa dựng chân chống xe, ba tôi vừa cười chào và hỏi thăm chú Sáu đang rải phân cho ruộng lúa. Phóng tầm mắt ra xa, tôi thấy các bác, các chú đang tất bật kiểm tra ruộng lúa nhà mình. Người đắp bờ, người lội ruộng, vừa rải phân, vừa xịt thuốc, tiếng hỏi thăm xen lẫn tiếng nước khẽ sóng sánh dưới chân. Trên nền xanh của cánh đồng lúa hơn một tháng tuổi, những cánh cò trắng muốt bay nhảy tung tăng, khi sà xuống kiếm ăn, khi chao liệng giữa khoảng trời cao rộng.
Ba tôi vác cuốc trên vai, chậm rãi đi dọc những bờ ruộng, cúi xuống kiểm tra mực nước ở từng thửa. Ba bảo: “Hôm nay đắp nước cho đủ, ngày mai bón thêm phân để lúa xanh hơn, chứ ruộng đã có dấu hiệu vàng lá rồi”. Lời ba giản dị, chất chứa kinh nghiệm và nỗi lo của người gắn bó cả đời với ruộng đồng. Nhìn dáng ba lom khom giữa cánh đồng, tôi thấy lòng mình lắng lại. Sinh ra và lớn lên ở vùng quê, tôi luôn hiểu rằng mỗi mùa vàng bội thu không chỉ nhờ đất trời ưu ái mà còn đánh đổi bằng bao nhọc nhằn, lo toan và tình yêu ruộng đồng bền bỉ của ba. Từng giọt mồ hôi thấm xuống đất là từng hạt phù sa bồi đắp cho ước mơ về một cuộc sống đủ đầy. Cũng chính nhờ những mùa lúa nối tiếp nhau mà chị em tôi có điều kiện được cắp sách đến trường, được “bay” đến những chân trời xa hơn. Từ hạt gạo trắng ngần của đồng ruộng, ước mơ của những đứa con làng quê được nâng đỡ và lớn lên từng ngày...
Trên nền xanh của cánh đồng lúa, những cánh cò trắng muốt như tô điểm thêm cho bức tranh quê ngày xuân.
Đắp bờ giữ nước cho ruộng lúa.
Ngày xuân, không khí làm việc trên cánh đồng vẫn rộn ràng và khẩn trương. Làn gió nhẹ lướt qua, những sóng lúa non nghiêng mình theo gió như mỉm cười chào đón nắng mới. Tiếng nói cười hòa cùng tiếng nước chảy, tạo nên bản hòa âm quen thuộc của làng quê. Người người tranh thủ chăm bón, vun xới cho ruộng lúa, gửi gắm vào đó niềm tin về một vụ mùa no ấm.
Ngày xuân, không khí làm việc trên cánh đồng vẫn rộn ràng và khẩn trương.
Giữa không gian khoáng đạt ấy, sắc xuân dường như thấm vào từng thửa đất, từng bước chân của người nông dân. Tôi chợt hiểu rằng mùa xuân không chỉ hiện diện trong sắc hoa hay câu chúc đầu năm, mà còn nằm trong những giọt mồ hôi lấp lánh trên trán ba, trong màu xanh đang lớn dần trên từng thửa ruộng. Giữa bao đổi thay của đất trời, tôi tin rằng chính sự cần cù, bền bỉ của người nông dân sẽ làm cho mùa xuân ấy thêm tròn đầy, ấm áp.
CHÂU TƯỜNG