Bông hoa thầm lặng bên tiếng còi xe lửa

Bông hoa thầm lặng bên tiếng còi xe lửa
một ngày trướcBài gốc
Nữ nhân viên đường sắt ngày ngày vẫn lặng lẽ bên thanh gác chắn bảo đảm an toàn cho mỗi chuyến tàu.
Khi thành phố còn chưa "thức giấc", người ta đã thấy bóng dáng chị Nguyễn Thị Hợi âm thầm quan sát, điều tiết dòng xe cộ và bảo đảm an toàn cho tàu đi qua, cứ thế lặng lẽ, bền bỉ suốt hàng chục năm nay.
Khi thanh chắn hạ xuống
Gắn bó với công việc này được 14 năm, chị Hợi luôn yêu công việc của mình như ngày đầu. Với chị, đây không chỉ là công việc, nó còn là một phần của cuộc sống, nơi mỗi chuyến tàu an toàn đi qua là niềm vui và tự hào trong chị.
Trong căn trạm gác nhỏ, những thiết bị quen thuộc như điện thoại tín hiệu, bảng điều khiển, cuốn sổ ghi chép trở thành “người bạn đồng hành” của chị. Dõi theo từng tín hiệu tàu, chuẩn bị sẵn sàng cho mỗi lần thanh chắn hạ xuống và nâng lên, công việc tưởng chừng như dễ dàng nhưng đòi hỏi sự chính xác và tinh thần trách nhiệm cao bởi chỉ một phút lơ là cũng có thể ảnh hưởng đến sự an toàn của cả đoàn tàu và người tham gia giao thông.
Nữ nhân viên gác chắn Nguyễn Thị Hợi đã đều đặn làm công việc này 14 năm.
Vì vậy, trong mỗi ca trực chị luôn giữ sự tập trung gần như tuyệt đối. Từ lúc nhận tín hiệu tàu, quan sát hai phía giao thông cho đến khi thanh chắn được nâng lên sau khi đoàn tàu đã đi qua, mọi thao tác đều phải diễn ra đúng quy trình và đúng thời điểm. Công việc lặp lại mỗi ngày, nghe thì tưởng chừng đơn giản nhưng chưa bao giờ chị cho phép mình chủ quan.
Nữ nhân viên đường sắt Nguyễn Thị Hợi.
Chị Hợi chia sẻ: “Mọi người cứ nghĩ là dễ nhưng phải trực ca suốt 12 tiếng không ngủ, chưa kể bão bùng, mưa gió, rồi có khi bị người đi đường chửi, có người thì cố tình vượt lên nữa. Nhưng làm đâu quen đấy, dù vất vả nhưng mà vẫn cố gắng hoàn thành hết nhiệm vụ”.
Hơn mười năm gắn bó, chị vẫn nhớ như in ngày mới bước chân vào nghề: “Hồi đó chưa có hệ thống tự động, thanh chắn cũng không kiên cố như bây giờ, chỉ là một thanh ngang thôi, tôi và đồng nghiệp vẫn kéo rào xuống như mọi khi thì bỗng nhiên có một thanh niên cố tình chui qua vượt rào và không may bị ngã. Lúc đó, chưa có kinh nghiệm, cũng hơi hoảng nhưng tôi nhanh chóng bình tĩnh lại và hô hoán mọi người kéo cậu đó ra, rồi hạ rào xuống. Lúc đấy nhanh lắm, thời gian chỉ tính bằng giây, phản ứng chậm một chút là cậu thanh niên kia nguy to rồi. Đấy, bài học đầu tiên khi vào nghề của tôi đấy, nhớ đến bây giờ luôn”, chị Hợi kể lại với ánh mắt chất chứa niềm tự hào đan xen sự xúc động.
Khẩu hiệu luôn được những người làm nghề khắc cốt ghi tâm.
Với chị, vẻ đẹp không nằm ở những điều lớn lao, mà ở sự bền bỉ và tận tụy trong công việc hằng ngày. Dù dưới nắng gắt hay trong những đêm mưa, chị Hợi vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ, giữ cho dòng chảy giao thông diễn ra an toàn. Giữa tiếng còi tàu vang vọng, chị vẫn tìm thấy niềm vui nhỏ bé trong công việc của mình. Đó có thể là khoảnh khắc nhìn đoàn tàu lướt qua an toàn, là cái gật đầu cảm ơn của người đi đường, hay đơn giản là cảm giác yên tâm khi hoàn thành trọn vẹn một ca trực. Chính những điều bình dị ấy đã trở thành động lực để chị bền bỉ gắn bó với nghề suốt nhiều năm qua.
Trạm gác nhỏ là mái nhà thứ hai đầy ấm áp
Bên trong trạm gác nhỏ đó, những người gác tàu chung sống như gia đình thứ hai. Chị cùng mọi người chuẩn bị những bữa cơm giản dị ngay tại trạm gác. Một bếp nhỏ, vài món ăn quen thuộc nhưng bữa cơm lúc nào cũng rộn ràng tiếng nói cười. Sau những giờ làm việc căng thẳng, bữa cơm chung trở thành khoảng thời gian để mọi người nghỉ ngơi, hỏi han và động viên nhau. Nhờ có bàn tay vun vén của chị, trạm gác nhỏ luôn sạch sẽ, gọn gàng.
Công việc gác tàu được chia theo ca, mỗi ca kéo dài 12 tiếng, bất kể ngày thường hay ngày lễ, Tết, các trạm gác vẫn phải có người trực để bảo đảm an toàn cho những chuyến tàu đi qua. Vì thế, chuyện đón giao thừa hay sum họp đầy đủ bên gia đình đôi khi trở thành điều xa xỉ với nhiều người trong nghề.
Chị Hợi chia sẻ, có những dịp lễ hiếm hoi được nghỉ, chị lại tranh thủ về quê thăm bố mẹ. Chuyến đi vội vàng, chỉ kịp ngồi ăn một bữa cơm cùng gia đình rồi lại tất bật quay lại ca trực. “Ông bà cũng hiểu tính chất công việc nên luôn động viên mình cố gắng”, chị nói. Chính sự thấu hiểu từ gia đình và tình cảm gắn bó giữa các đồng nghiệp đã giúp những người phụ nữ nơi trạm gác nhỏ thêm vững lòng với công việc.
Bông hoa nhỏ bên đường ray
Giữa không gian vốn được cho là khô khan, ở trạm gác nhỏ lại xuất hiện những khóm hoa rực rỡ. Đó là những chậu hoa do chính chị tự tay trồng và chăm sóc trong những khoảng thời gian rảnh hiếm hoi giữa các chuyến tàu. Với khóm hoa nhỏ trước cửa trạm gác, dần dần nơi đây trở nên tươi tắn hơn với những sắc màu rực rỡ. Những bông hoa nhỏ ấy không chỉ làm dịu đi sự khô cứng của đường ray, mà còn khiến không gian làm việc trở nên gần gũi và ấm áp hơn.
Những khóm hoa nhỏ tô điểm cho đường ray thêm tươi tắn.
Với chị, việc trồng hoa không chỉ là cách để làm đẹp cho góc nhỏ nơi mình làm việc mỗi ngày. Mà đó còn là một nét rất riêng của tâm hồn người phụ nữ, luôn yêu cái đẹp và muốn tô điểm cho cuộc sống quanh mình. Giữa sỏi đá, sắt thép khô cứng, những bông hoa nhỏ vẫn tự tin khoe sắc, như chính con người chị, lặng lẽ, bền bỉ, nhưng góp phần làm nên sự bình yên cho biết bao chuyến đi.
TRANG NHUNG
Nguồn Nhân Dân : https://nhandan.vn/bong-hoa-tham-lang-ben-tieng-coi-xe-lua-post947037.html