“Anh còn trẻ, ba mẹ con cần anh”, chị C. nói với chồng trong những ngày cả gia đình đối mặt tin dữ. Câu nói giản dị ấy trở thành sợi dây níu anh Ch. ở lại với sự sống, trong hành trình giành giật từng cơ hội trước căn bệnh ung thư gan.
Chị C., 33 tuổi, là giáo viên mầm non, người dân tộc Mông, sống tại xã vùng cao của tỉnh Lai Châu. Công việc mỗi ngày của chị là chăm sóc những đứa trẻ chưa tròn chữ, dạy các em biết khoanh tay chào hỏi, biết yêu thương từ những điều nhỏ nhất.
Còn anh Ch., 34 tuổi, chồng chị, gắn bó với nương rẫy, chăn nuôi, trồng trọt quanh ngôi nhà nhỏ. Cuộc sống của họ lặng lẽ, giản dị, xoay quanh ba đứa con và những mùa vụ, cho đến khi biến cố ập đến.
Tháng 7/2025, anh Ch. xuất hiện những cơn đau tức vùng mạn sườn phải, kèm mệt mỏi kéo dài. Nghĩ chỉ là bệnh thông thường, anh vẫn cố chịu đựng cho đến khi đi khám định kỳ. Kết quả chẩn đoán khiến cả gia đình sững sờ: ung thư biểu mô tế bào gan trái.
Sau hội chẩn, anh được chỉ định phẫu thuật nội soi cắt gan trái. Ca mổ diễn ra thuận lợi, song niềm hy vọng mong manh nhanh chóng bị thử thách. Từ ngày biết mình mắc ung thư, anh Ch. dần thu mình trong nỗi buồn, trở nên bi quan và ít nói. Trái ngược, chị C. âm thầm gánh vác mọi việc, vừa chăm con, vừa động viên chồng, trở thành chỗ dựa tinh thần duy nhất của anh trong những ngày u tối.
Hai anh chị động viên nhau trước ngày phẫu thuật.
Ba tháng sau phẫu thuật, khối u tái phát. Các bác sĩ đánh giá ghép gan là phương pháp điều trị tối ưu, mang lại cơ hội sống lâu dài cho người bệnh. Khi biết vợ có ý định hiến gan, anh Ch. lập tức phản đối.
“Anh có bệnh, em phải khỏe mạnh để các con còn có mẹ bên cạnh”, anh nói, cố ngăn vợ bước vào cuộc phẫu thuật đầy rủi ro.
Chị kiên nhẫn giải thích, y học hiện đại cho phép gan tái tạo, người hiến có thể hồi phục tốt nếu đủ điều kiện sức khỏe. “Em tin mình sẽ ổn. Em tin rồi may mắn sẽ mỉm cười với gia đình mình. Vợ chồng mình còn phải cùng nhau nuôi dạy các con”, chị nói với chồng.
Anh im lặng rất lâu. Đó không phải là sự đồng ý tức thì, mà là sự giằng xé của một người đàn ông vừa khát khao được sống, vừa sợ làm tổn thương người mình yêu nhất. Chính sự bình tĩnh, vững vàng của vợ từng chút kéo anh ra khỏi nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.
Sau quá trình đánh giá nghiêm ngặt, các bác sĩ xác định chị C. đủ điều kiện hiến gan. Ngày phẫu thuật đến, hai vợ chồng được đưa vào hai phòng mổ liền kề. Chị bước vào ca mổ với sự kiên định, còn anh nằm ở phòng bên cạnh, mang theo niềm tin được trao từ chính người vợ của mình.
Ca ghép gan kéo dài 7 giờ đồng hồ. Đó là nỗ lực căng thẳng của đội ngũ y bác sĩ, là kết tinh của kỹ thuật ghép gan hiện đại, đồng thời là minh chứng rõ ràng cho sức mạnh của tình thân và y học.
Khi tỉnh lại sau mổ, câu hỏi đầu tiên của chị là tình trạng của chồng. Ở phòng hồi sức bên kia, anh cũng hỏi điều tương tự. Biết ca ghép thành công, cả hai cùng bật khóc. Đó là những giọt nước mắt nhẹ nhõm sau chuỗi ngày đối diện sinh tử.
Sức khỏe của hai vợ chồng dần hồi phục, các chỉ số ổn định. Sau một tuần, chị C. được xuất viện, còn anh Ch. tiếp tục ở lại bệnh viện để theo dõi sát sao. Trước khi về nhà, chị nắm tay chồng dặn dò: “Em về trước. Anh cố gắng ăn uống, yên tâm điều trị. Lúc nào cũng có bác sĩ và có em ở bên”.
Với các bác sĩ, đây không chỉ là ca ghép gan thành công về mặt chuyên môn, mà còn là câu chuyện đặc biệt về sự hy sinh thầm lặng. Còn với gia đình nhỏ ấy, ca mổ mở ra một chương mới, nơi cả hai cùng nắm tay nhau đi tiếp, sau khi đã bước qua những ngày khó khăn nhất.
Sự mạnh mẽ của người cô giáo mầm non vùng cao cho thấy, khi tình yêu đủ lớn và niềm tin đủ bền, con người có thể cùng nhau vượt qua cả ranh giới mong manh giữa sống và chết, để giữ lại một mái ấm trọn vẹn cho những đứa trẻ đang chờ cha mẹ trở về.