Bị cáo Nguyễn Thị Bình tại phiên tòa.
Sau phần xét hỏi, đại diện Viện Kiểm sát đề nghị HĐXX tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thị Bình từ 4-5 năm tù. Bị cáo Phạm Thị Minh Nguyệt bị đề nghị 36 tháng tù nhưng cho hưởng án treo.
Theo quan điểm luận tội, bị cáo Bình giữ vai trò chủ mưu, đã lợi dụng chính sách dạy thêm, học thêm để chỉ đạo thu tiền của phụ huynh cao hơn quy định. Bị cáo Nguyệt được xác định là người giúp sức tích cực, thực hiện việc lập hai hệ thống sổ sách nhằm che giấu số tiền thu và tránh sự kiểm tra của cơ quan quản lý.
Hồ sơ vụ án xác định, trong năm học 2013–2014, Trường THCS Ba Đình tổ chức dạy thêm cho 24 lớp khối 7, 8, 9, thu tổng cộng khoảng 2,1 tỷ đồng, trong đó số tiền thu vượt quy định hơn 1 tỷ đồng. Mức thu được áp dụng đồng loạt là 15.000 đồng/tiết/học sinh, cao hơn khung quy định tại Quyết định 22/2013 của UBND TP Hà Nội.
Viện Kiểm sát cho rằng hành vi của các bị cáo là nghiêm trọng, xâm phạm quyền lợi của Nhà nước và phụ huynh học sinh, đồng thời làm suy giảm niềm tin vào ngành giáo dục.
Đại diện Viện Kiểm sát tại phiên tòa.
Cơ quan công tố cũng ghi nhận một số tình tiết giảm nhẹ. Bị cáo Nguyệt được đánh giá thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải, đã nộp lại gần 75 triệu đồng khắc phục hậu quả và có nhiều thành tích trong công tác, nên được đề nghị cho hưởng án treo. Trong khi đó, bị cáo Bình bị cho là không thành khẩn nên cần xử lý nghiêm.
Tại phiên tòa, bị cáo Nguyễn Thị Bình tiếp tục kêu oan, cho rằng việc thu tiền học thêm được thực hiện trên cơ sở thỏa thuận với phụ huynh và nhằm nâng cao chất lượng dạy học. Một số phụ huynh tham dự cũng xác nhận đã được thông báo và đồng thuận về mức thu.
Đáng chú ý, luật sư bào chữa cho bị cáo Bình cho rằng các biên bản thỏa thuận với phụ huynh – chứng cứ quan trọng có thể gỡ tội đã bị thất lạc trong quá trình điều tra. Theo hồ sơ, cơ quan điều tra từng thu giữ toàn bộ bản gốc tài liệu này vào tháng 4/2024, nhưng sau đó lại yêu cầu nhà trường cung cấp lại.
Khi phía nhà trường cho biết đã giao nộp bản gốc, Viện Kiểm sát không chấp nhận bản sao do thiếu bản chính. Luật sư cho rằng việc làm mất tài liệu khi đang thuộc trách nhiệm quản lý của cơ quan tố tụng là vi phạm quy định về bảo quản vật chứng, đồng thời đặt ra dấu hiệu làm sai lệch hồ sơ vụ án.
"Chứng cứ then chốt bị mất đã triệt tiêu cơ hội đối chất, giám định. Khi không thể làm rõ chứng cứ buộc tội do lỗi của cơ quan tố tụng, cần áp dụng nguyên tắc suy đoán vô tội", luật sư nêu quan điểm.
Về trách nhiệm dân sự, đại diện Viện Kiểm sát cho biết hiện các phụ huynh chưa có yêu cầu bồi thường, nếu phát sinh sẽ được xem xét trong vụ án dân sự khác.
Hồng Ngọc