Đặc nhiệm SEAL Team 6 đã làm gì để giải cứu phi công F-15E bị bắn rơi trong lãnh thổ Iran?

Đặc nhiệm SEAL Team 6 đã làm gì để giải cứu phi công F-15E bị bắn rơi trong lãnh thổ Iran?
3 giờ trướcBài gốc
Trong sự kiện giải cứu phi công tiêm kích F-15E Strike Eagle của Mỹ bị bắn rơi trong lãnh thổ Iran, lực lượng SEAL Team 6 đóng vai trò mũi nhọn trên mặt đất
Sự kiện bắt đầu khi chiếc F-15E - máy bay chiến đấu đa nhiệm 2 chỗ ngồi, 2 động cơ, chuyên tấn công mục tiêu mặt đất tầm xa - bị bắn hạ trong không phận Iran.
Hai phi công sau đó nhảy dù xuống khu vực có lực lượng đối phương kiểm soát. Một người được tìm thấy ngay, trong khi người còn lại mất tích. Quân đội Mỹ kích hoạt ngay lập tức quy trình cứu nạn, chiến đấu.
Nhiệm vụ đầu tiên của lực lượng đặc nhiệm là xác định vị trí chính xác của phi công còn lại. Mỹ sử dụng hệ thống trinh sát nhiều lớp, bao gồm máy bay không người lái trinh sát vũ trang MQ-9 Reaper để theo dõi cả phi công bị cô lập và lực lượng đối phương đang tiếp cận.
Khi vị trí được xác nhận, SEAL Team 6 sẽ được triển khai, là lực lượng tác chiến mặt đất chủ lực.
Đơn vị này thực hiện nhiệm vụ “cơ động nhanh, chiếm ưu thế tại chỗ và bảo vệ phi công”, bao gồm thiết lập vành đai an ninh, tiêu diệt hoặc đẩy lùi các lực lượng truy bắt, đảm bảo phi công không bị bắt giữ.
Để đưa lực lượng vào sâu trong lãnh thổ Iran, Mỹ sử dụng máy bay vận tải đặc nhiệm MC-130 - loại máy bay cánh quạt 4 động cơ, có khả năng bay thấp bám địa hình để tránh radar.
Máy bay này có thể chở hàng chục binh sĩ cùng trang bị và thực hiện nhiệm vụ xâm nhập ban đêm ở độ cao thấp.
Song song với đó, trực thăng cứu hộ HH-60 Pave Hawk có tốc độ khoảng 280 km/h, tầm bay 500 km - đảm nhiệm vai trò tiếp cận trực tiếp và đưa phi công ra khỏi khu vực.
Chiến dịch không diễn ra đơn lẻ mà theo mô hình “gói cứu nạn nhiều lớp”. Theo đó, tiêm kích tàng hình F-35 và cường kích khét tiếng A-10 bay yểm trợ, thực hiện chế áp hệ thống phòng không đối phương, trong khi UAV MQ-9 duy trì giám sát liên tục.
Các máy bay này phối hợp tạo thành một mạng lưới bảo vệ từ xa đến gần, giúp lực lượng đặc nhiệm hoạt động trong thời gian ngắn nhưng hiệu quả cao.
Một điểm quan trọng trong chiến thuật là tốc độ. Đội SEAL Team 6 tiến hành các hoạt động “cường độ cao trong thời gian ngắn”.
Nghĩa là toàn bộ quá trình từ tiếp cận, bảo vệ đến rút lui phải diễn ra nhanh chóng để tránh bị bao vây. Điều này đặc biệt quan trọng khi lực lượng Iran có thể nhanh chóng triển khai quân để truy bắt phi công.
Sau khi tiếp cận thành công, đặc nhiệm ổn định tình hình, sơ cứu phi công, sau đó đưa lên trực thăng để rút khỏi khu vực.
Giai đoạn rút lui được đánh giá là nguy hiểm nhất, khi lực lượng Mỹ phải bay thấp, tốc độ chậm trong môi trường có nguy cơ bị radar và hỏa lực phòng không phát hiện.
Về mặt chiến lược, chiến dịch như vậy không chỉ nhằm cứu người mà còn ngăn chặn nguy cơ phi công bị bắt, điều có thể dẫn đến khai thác thông tin tình báo hoặc tạo lợi thế tuyên truyền cho đối phương.
Giới phân tích cho rằng năng lực triển khai nhanh, phối hợp đa lực lượng và duy trì ưu thế cục bộ là yếu tố then chốt giúp Mỹ thực hiện các nhiệm vụ sâu trong lãnh thổ đối phương.
Tổng thể, kịch bản cho thấy SEAL Team 6 không hoạt động độc lập mà là trung tâm của một hệ thống tác chiến phức hợp, kết hợp giữa đặc nhiệm, không quân, trinh sát và chiến tranh điện tử.
Đây là mô hình điển hình của chiến tranh hiện đại, nơi tốc độ, thông tin và phối hợp quyết định thành công của nhiệm vụ.
Việt Hùng
Nguồn ANTĐ : https://anninhthudo.vn/dac-nhiem-seal-team-6-da-lam-gi-de-giai-cuu-phi-cong-f-15e-bi-ban-roi-trong-lanh-tho-iran-post644639.antd