Điện Biên Phủ-những năm tháng không thể quên

Điện Biên Phủ-những năm tháng không thể quên
2 giờ trướcBài gốc
Ảnh minh họa.
Tôi không được sống trong những năm tháng ấy. Tôi chỉ có thể lắng nghe, đọc lại và hình dung qua trang sử, qua lời kể của những người đi trước. Nhưng càng tìm hiểu, mọi thứ hiện lên như một thước phim quay chậm trong ký ức dân tộc. Đó là núi rừng Tây Bắc xa xôi, mây phủ quanh năm, đường sá quanh co, dốc đứng, tưởng như cách biệt với thế giới bên ngoài. Vậy mà chính nơi heo hút, khắc nghiệt ấy lại trở thành điểm hội tụ của ý chí Việt Nam, nơi làm nên một chiến thắng lẫy lừng, một dấu mốc chói lọi trong lịch sử. Tôi thường tự hỏi: Điều gì đã giúp những con người năm ấy làm nên điều tưởng chừng không thể? Họ không có lợi thế về vũ khí, không có điều kiện hậu cần đầy đủ, cũng không có phương tiện hiện đại như đối phương. Hành trang của họ là đôi bàn tay chai sạn, là ý chí kiên cường và niềm tin mãnh liệt vào ngày mai độc lập. Chính từ những điều giản dị ấy, một sức mạnh phi thường đã được hun đúc, đủ để vượt qua mọi giới hạn và làm nên kỳ tích khiến cả thế giới ngỡ ngàng.
Trong ký ức lịch sử, những hình ảnh về Điện Biên Phủ không bao giờ phai nhạt. Đó là những đoàn dân công lặng lẽ gùi hàng, vượt suối băng rừng; là những người lính trẻ kéo pháo bằng tay qua dốc cao, vực sâu; là những đêm mưa rừng lạnh buốt, cơm vắt chia nhau, ánh đèn leo lét trong hầm trú ẩn. Họ giản dị, vô danh, đúng như câu thơ: “Không ai nhớ mặt đặt tên/ Nhưng họ đã làm ra Đất Nước”. Tất cả không hề được tô vẽ, mà rất thật, rất đời và chính vì thế càng khiến người ta xúc động.
Năm mươi sáu ngày đêm chiến đấu không chỉ là một con số. Đó là chiều dài của ý chí, của lòng quả cảm và sức chịu đựng đến tận cùng. Đó là từng ngày, từng giờ căng thẳng, là ranh giới mong manh giữa sống và chết, giữa hy vọng và thử thách. Mỗi tấc đất giành được đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí bằng máu. Có những người đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo ước mơ dang dở và những lời hẹn chưa kịp thực hiện. Họ không kịp nhìn thấy ngày chiến thắng, không kịp trở về trong vòng tay gia đình. Nhưng chính sự hy sinh thầm lặng mà lớn lao ấy đã góp phần làm nên một trang sử vẻ vang của dân tộc.
Khoảnh khắc lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm chỉ huy của đối phương có lẽ là một trong những giây phút thiêng liêng nhất. Tôi tưởng tượng khi tiếng súng dần im, những người lính nhìn nhau, có thể không nói nên lời, nhưng trong ánh mắt là niềm vui vỡ òa sau những ngày dài gian khổ. Đó không chỉ là niềm vui của một trận đánh thắng lợi, mà còn là niềm vui của cả một hành trình bền bỉ đã đi đến đích.
Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ mang ý nghĩa quân sự. Đó còn là lời khẳng định mạnh mẽ về ý chí và bản lĩnh của con người Việt Nam. Một dân tộc nhỏ bé nhưng không bao giờ chịu khuất phục; một dân tộc biết đoàn kết, biết đặt lợi ích chung lên trên tất cả. Khi đã cùng chung một mục tiêu, không khó khăn nào là không thể vượt qua. Điện Biên Phủ vì thế không chỉ là một địa danh, mà là một phần trong tâm thức dân tộc. Đó là biểu tượng của lòng dũng cảm, trí tuệ và khát vọng tự do. Dù thời gian có trôi qua bao lâu, những giá trị ấy vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi tin rằng, mỗi người Việt Nam, dù ở đâu, khi nhắc đến Điện Biên Phủ cũng đều có chung một cảm xúc: niềm tự hào. Một niềm tự hào lặng lẽ nhưng sâu sắc, không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ khiến trái tim rung lên. Từ những ký ức ấy, chúng ta không chỉ nhìn lại quá khứ, mà còn có thêm niềm tin vào tương lai, một tương lai được xây dựng trên nền tảng của lịch sử và những giá trị đã được thử thách, khẳng định, đồng thời luôn tự nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với hai chữ Việt Nam.
Lương Văn Bình
Nguồn Biên Phòng : https://bienphong.com.vn/dien-bien-phu-nhung-nam-thang-khong-the-quen-post503279.html