Đổ hóa chất xuống đại dương liệu có thể hạ nhiệt Trái Đất?

Đổ hóa chất xuống đại dương liệu có thể hạ nhiệt Trái Đất?
7 giờ trướcBài gốc
Các tàu nghiên cứu tham gia thử nghiệm. Ảnh: Guardian
Theo Guardian (Anh), trong 4 ngày của tháng 8 năm ngoái, một vệt màu đỏ sẫm dày đặc loang trên mặt nước Vịnh Maine. Khung cảnh hy hữu này thực chất là kết quả của 65.000 lít hóa chất alkaline bổ sung thuốc nhuộm đỏ, do các nhà khoa học cố ý thả xuống đại dương.
Được Cơ quan Bảo vệ Môi trường Mỹ cấp phép và do các nhà khoa học từ Viện Hải dương học Woods Hole giám sát, thí nghiệm diễn ra cách bờ biển Massachusetts 80 km, trong khu vực thường đánh bắt cá tuyết, cá bơn và tôm hùm.
Mặc dù nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng sự kiện này là một phần của thí nghiệm khoa học có thể thúc đẩy sự phát triển của công nghệ nhằm đối phó với hiện tượng nóng lên toàn cầu và axit hóa đại dương.
Phương pháp này được gọi là tăng cường độ kiềm của đại dương (OAE), hoạt động giống như quá trình phong hóa tự nhiên, nhưng trên thang thời gian của con người – chứ không phải của địa chất.
Nhà hải dương học Adam Subhas - trưởng nhóm nghiên cứu đã công bố kết quả ban đầu từ thử nghiệm của họ tại Hội nghị Khoa học Đại dương AGU ở Glasgow (Scotland). Ông phân tích: “Đại dương vốn có tính kiềm rất cao. Nó chứa 38.000 tỷ tấn carbon, được lưu trữ dưới dạng bicacbonat hòa tan, hay còn gọi là baking soda”.
Về lý thuyết, việc tăng cường độ kiềm tự nhiên này bằng chất kháng axit hóa học sẽ hỗ trợ đại dương hấp thụ nhiều carbon hơn. Trên một diện tích bề mặt rộng lớn, OAE có thể ngăn nhiệt độ toàn cầu vượt quá 2 độ C so với mức trước thời kỳ công nghiệp, đồng thời giảm độ axit của đại dương.
Nghiên cứu quy mô nhỏ của họ, vẫn chưa trải qua quá trình bình duyệt nhưng đã cho thấy kết quả đầy hứa hẹn. Trong hơn 5 ngày trên biển, dự án mang tên Loc-ess này đã sử dụng công nghệ hiện đại bao gồm tàu lượn tự hành, phương tiện tự hành dưới nước tầm xa và cảm biến trên tàu để theo dõi sự phân tán của 65.000 lít natri hydroxide được đánh dấu bằng thuốc nhuộm đỏ, từ địa điểm thả.
Trong giai đoạn đó, họ đã đo được lượng carbon thải ra đại dương lên tới 10 tấn và độ pH tại địa điểm triển khai tăng từ 7,95 lên 8,3, cho thấy độ kiềm của đại dương đã trở lại mức trước thời kỳ công nghiệp. Thí nghiệm cho thấy không có tác hại đáng kể nào đối với các sinh vật, bao gồm sinh vật phù du, cá và ấu trùng tôm hùm, mặc dù nhóm nghiên cứu không đo lường tác động lên cá trưởng thành hoặc động vật có vú biển.
Đối với một số người, việc sử dụng hóa chất để giải quyết vấn đề môi trường dường như là liều lĩnh.
Trên thực tế, OAE rất giống với việc bón vôi, phương pháp được nông dân Hy Lạp sử dụng lần đầu tiên cách đây 2.000 năm để trung hòa độ axit trong ruộng của họ. Gần đây hơn, vào những năm 1980, một số con sông ở khu vực Scandinavia suy giảm số lượng cá do mưa axit đã được bón một lượng lớn vôi kiềm; những thành công được ghi nhận bao gồm cá hồi bản địa xuất hiện trở lại ở sông Atran của Thụy Điển.
Tuy nhiên, vẫn chưa rõ liệu OAE có hoạt động an toàn ở mức độ cần thiết để mang lại lợi ích cho khí hậu hay không. Nhóm của ông Subhas, bao gồm các nhà nghiên cứu từ Viện Hải dương học Woods Hole, Đại học Rutgers và Quỹ Bảo vệ Môi trường, là nhóm đầu tiên thử nghiệm điều này ở vùng biển mở.
Nhóm nghiên cứu hiện đang lên kế hoạch sử dụng dữ liệu đại dương để mô phỏng cách luồng hóa chất trong nước biển tiếp tục hấp thụ CO₂ theo thời gian. Ông Subhas cho biết: “Trong kịch bản khả quan nhất, quá trình này có thể giúp nước biển hấp thụ khoảng 50 tấn CO₂ từ khí quyển trong vòng một năm”. 50 tấn carbon này tương đương tổng lượng khí thải mà 5 người dân Anh tạo ra trong một năm.
Hà Linh/Báo Tin tức và Dân tộc
Nguồn Tin Tức TTXVN : https://baotintuc.vn/khoa-hoc-cong-nghe/do-hoa-chat-xuong-dai-duong-lieu-co-the-ha-nhiet-trai-dat-20260310204850671.htm