Bóng đá trẻ Việt Nam vừa khép lại một chu kỳ thành công rực rỡ với tấm huy chương vàng SEA Games 33, chức vô địch U23 Đông Nam Á và đỉnh cao là tấm huy chương đồng lịch sử tại vòng chung kết U23 châu Á 2026. Những cái tên như Nguyễn Đình Bắc, Trần Trung Kiên hay Nguyễn Hiểu Minh vụt sáng trở thành niềm tự hào mới. Tuy nhiên, khi ánh hào quang dần phai nhạt, một thực tế khắc nghiệt đang chờ đợi họ: cuộc chiến khẳng định vị thế tại Đội tuyển Quốc gia (ĐTQG) và sự nghiệp chuyên nghiệp đầy chông gai.
Dàn sao U23 Việt Nam phải nỗ lực để có suất ở CLB lẫn ĐTQG.
Cánh cửa ĐTQG: Nơi không dành cho sự ưu ái
Thành công ở cấp độ trẻ chưa bao giờ là tấm vé thông hành đảm bảo cho một vị trí vững chắc tại ĐTQG. Lịch sử bóng đá Việt Nam đã chứng kiến không ít tài năng sớm nở tối tàn, loay hoay thoát khỏi cái mác "cầu thủ trẻ tiềm năng" để rồi chìm dần vào quên lãng. Vị trí thủ môn là minh chứng rõ nét nhất cho sự cạnh tranh khốc liệt này. Với chỉ 3 suất triệu tập thường xuyên, cơ hội cho những người gác đền trẻ như Trần Trung Kiên là cực kỳ hạn hẹp.
Hiện tại, khung gỗ ĐT Việt Nam đang là sự thống trị của những cái tên dày dạn kinh nghiệm như Nguyễn Filip, Đặng Văn Lâm và mới nhất là Patrik Lê Giang - người vừa hoàn tất thủ tục nhập tịch. Bên cạnh đó, những thủ môn đang có phong độ cao tại V.League như Nguyên Mạnh (Nam Định), Đình Triệu (Hải Phòng) hay Văn Việt (Thể Công Viettel) cũng sẵn sàng cạnh tranh sòng phẳng. Việc Trung Kiên được gọi lên tuyển thời gian qua mang nhiều ý nghĩa chiến lược để tích lũy kinh nghiệm hơn là sự thừa nhận về năng lực vượt trội.
Áp lực từ V.League và làn sóng nhập tịch
Không chỉ khó khăn ở cấp độ đội tuyển, ngay tại CLB chủ quản, chỗ đứng của các ngôi sao U23 cũng chưa thực sự vững chắc. Điển hình như Nguyễn Đình Bắc, dù được kỳ vọng lớn nhưng vẫn chưa thể tìm được suất đá chính thường xuyên tại CLB Công an Hà Nội (CAHN). Những con số thống kê khiêm tốn với vỏn vẹn 1 bàn thắng tại AFC Champions League Two và tình trạng "tịt ngòi" tại V.League là hồi chuông báo động cho chân sút sinh năm 2004.
Đình Bắc có phát triển đúng như kỳ vọng?
Trong khi đó, những cái tên như Hiểu Minh, Thanh Nhàn hay Phi Hoàng dù được ra sân đều đặn hơn nhưng lại khoác áo các đội bóng đang vật lộn với cuộc đua trụ hạng như PVF-CAND, Đà Nẵng hay HAGL. Môi trường này dù mang lại cơ hội cọ xát nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro kìm hãm sự phát triển kỹ chiến thuật đỉnh cao. Chưa dừng lại ở đó, làn sóng nhập tịch với sự xuất hiện của những cầu thủ như Đỗ Phi Long, Đỗ Hoàng Hên... càng làm gia tăng áp lực cạnh tranh về thể hình và kinh nghiệm, vô hình trung thu hẹp cơ hội của lứa trẻ.
Bài học xương máu từ thế hệ Thường Châu 2018
Nhìn lại "thế hệ vàng" Thường Châu 2018, chúng ta thấy rõ sự đào thải khắc nghiệt của bóng đá chuyên nghiệp. Sau 8 năm, số người duy trì được phong độ đỉnh cao và trụ lại ĐTQG chỉ đếm trên đầu ngón tay như Quang Hải, Duy Mạnh hay Bùi Tiến Dũng. Trong khi đó, danh sách những người hùng một thời sa sút hoặc biến mất khỏi bản đồ bóng đá đỉnh cao lại rất dài.
Lứa U23 hiện tại đang đứng trước ngã rẽ tương tự. Việc "tốt nghiệp" trường trẻ đồng nghĩa với việc họ phải bước vào môi trường V.League với tư cách là những cầu thủ trưởng thành, phải cạnh tranh sòng phẳng bằng năng lực thực sự. Để không đi vào vết xe đổ của những người đi trước, Đình Bắc, Trung Kiên và các đồng đội cần nỗ lực gấp bội. Chỉ có bản lĩnh và sự chuyên nghiệp mới giúp họ vượt qua được những thách thức lớn để thực sự trở thành trụ cột của bóng đá Việt Nam trong tương lai.
Tuệ Nhân