Ảnh minh họa
Bóng đen bên cửa sổ và bát cháo trắng "thừa"
Hồng bước vào ngưỡng cửa hôn nhân với tâm thế tự tin của một phụ nữ hiện đại, cho đến khi cô vấp phải "bức tường" tâm lý kiên cố từ người mẹ chồng. Vốn mang thân phận vợ lẽ và sống cuộc đời khép kín không giao du với ai, bà đã dồn toàn bộ tình yêu thương lẫn sự kiểm soát cực đoan vào đứa con trai duy nhất. Trong tâm khảm của người đàn bà ấy, con trai là một báu vật vô giá mà bà đã phải đánh đổi cả tuổi thanh xuân để gìn giữ.
Dưới nhãn quan của bà, sự hiện diện của Hồng không phải một sự bổ sung hạnh phúc, mà giống như một kẻ "xâm nhập" đang âm mưu chiếm đoạt vị thế trong căn phòng vốn bấy lâu nay chỉ thuộc về thế giới riêng của hai mẹ con.
Sự ghen tuông của bà không bộc phát bằng những trận lôi đình, nó thấm đẫm trong từng chi tiết nhỏ nhặt nhất của đời sống thường nhật. Đáng lẽ, khi Hồng mang bầu, bà phải là người vui mừng nhất. Nhưng không, nhìn con trai chăm sóc vợ bầu, lòng bà như có lửa đốt. Những buổi sáng chồng Hồng đi làm sớm, bà dọn ra trước mặt con dâu một bát cháo trắng nhạt nhẽo, hay những mẩu cơm thừa, vụn thịt gà khô khốc. Thế nhưng, chỉ cần nghe tiếng xe của con trai vừa chạm ngõ, bà đã nhanh tay bày biện một mâm cơm ngon, đủ đầy như để khẳng định: Chỉ có mẹ mới là người chăm lo cho con tốt nhất, và chỉ có đồ ăn của mẹ mới xứng đáng với con.
Không chỉ có vậy, Hồng còn luôn có cảm giác quyền riêng tư bị xâm phạm một cách thô bạo. Có những đêm, Hồng giật mình thức giấc và bàng hoàng thấy bóng đen in hằn bên cửa sổ phòng ngủ. Đó là mẹ chồng cô. Bà đứng đó, im lặng trong bóng tối, rình rập để xem con trai mình và vợ đang làm gì. Sự ghen tuông đã khiến bà mất đi lý trí, bà coi việc con trai yêu thương vợ là một sự phản bội dành cho mình. Thậm chí, khi giặt đồ, bà tỉ mẩn nhặt riêng từng chiếc áo, chiếc quần của con trai để giặt sạch sẽ, thơm tho, nhưng tuyệt nhiên chừa lại đống đồ của con dâu như một sự phân biệt đối xử đầy cay nghiệt.
Ảnh minh họa Freepik
Để kéo con trai về phía mình, bà bắt đầu sử dụng "vũ khí" là những cơn bệnh giả. Nay đau răng, mai đau đầu, dù đi khám những gói dịch vụ đắt tiền hàng chục triệu đồng không ra bệnh gì, bà vẫn rên rỉ để con trai phải xót xa mà quay sang oán trách vợ "bỏ bê mẹ". Sự chiếm hữu ấy đã biến thành một sự hủy diệt, khi bà không ngừng bịa đặt chuyện con dâu hỗn láo để kích động con trai mình dùng bạo lực với vợ. Hạnh phúc của Hồng và chồng tan vỡ không phải vì hết yêu, mà vì người mẹ chồng ấy đã thành công trong việc lấy lại "tài sản" mà bà cho là đã bị đánh cắp.
Cuộc vây hãm trong ngôi nhà không có bạn bè
Nếu câu chuyện của Hồng là sự rình rập, thì Mai (31 tuổi) lại rơi vào một cuộc vây hãm tâm lý tinh vi hơn. Mẹ chồng Mai không có bạn bè, không giao tiếp xã hội, cả thế giới của bà chỉ thu bé lại bằng đúng vóc dáng của người con trai duy nhất. Khi Mai bước chân vào nhà, bà nhìn cô bằng ánh mắt của một người vừa bị cướp mất "mặt trời".
Mai vốn là người phụ nữ độc lập, giỏi kiếm tiền và luôn dành sự tôn trọng cho mẹ chồng. Nhưng sự cầu thị của cô lại chính là "cái gai" trong mắt bà. Bà ghen với từng cử chỉ quan tâm nhỏ nhất mà con trai dành cho vợ. Thay vì tận hưởng tuổi già, bà biến mình thành một "đạo diễn" của những vở kịch đầy ác ý. Đều đặn mỗi tháng, bà lại vẽ ra những câu chuyện không có thật để đổ vào tai con trai, khiến tình cảm vợ chồng Mai rạn nứt vì những nghi kỵ vô căn cứ.
Trong ngôi nhà ấy, Mai sống mà như đang đi trên mặt băng mỏng. Chỉ cần một chiếc khăn trong chậu chưa kịp giặt, hay một hôm đi làm về mệt quá lỡ ngủ quên không phơi đồ, ngay lập tức bà sẽ biến nó thành một "trọng tội". Bà suy diễn mọi câu nói bình thường của con dâu thành sự láo toét và thiếu tôn trọng. Sự ghen tuông khiến bà nhìn đâu cũng thấy đối thủ. Mai trở thành tâm điểm cho mọi sự trút bỏ bực dọc, là bia đỡ đạn cho nỗi cô đơn tự tạo của người mẹ chồng.
Sự chiếm hữu của bà đã thành công trong việc biến Mai từ một người vợ tràn đầy yêu thương trở thành một người phụ nữ kiệt quệ, luôn phải "nhìn trước ngó sau" trong chính ngôi nhà của mình. Bà không cần một người con dâu để chăm sóc con trai bà. Bà cần một kẻ tội đồ để bà cảm thấy mình vẫn là người phụ nữ quan trọng nhất, quyền lực nhất trong cuộc đời con trai.
Theo các chuyên gia tâm lý, sự ghen tuông của mẹ chồng với con dâu thực chất là một dạng tâm lý chiếm hữu cực đoan. Nó xuất phát từ một nỗi sợ hãi nguyên thủy: Sợ bị bỏ rơi, sợ mất đi vị thế độc tôn trong lòng đứa con mà họ đã dồn cả đời để chăm sóc. Nhưng họ quên mất rằng, tình yêu thương đích thực là sự buông tay để con trưởng thành, là việc mở lòng đón nhận thêm một thành viên mới để mái ấm thêm đủ đầy, chứ không phải là việc xây nên những bức tường thành của sự ích kỷ.
Khi một người mẹ không chấp nhận "chia sẻ" con trai, họ không chỉ đang hành hạ con dâu, mà còn đang vô tình bóp nghẹt hạnh phúc của chính đứa con mình yêu thương nhất.
Bảo Khuê