Ngày 16/5/2026, Không quân Mỹ công bố kết quả một cuộc diễn tập không chiến quy mô lớn mang tên Checkered Flag 26-2, được tổ chức tại căn cứ không quân Tyndall, bang Florida.
Đây là một trong những chương trình huấn luyện thực binh quan trọng nhất, nhằm thử nghiệm cách phối hợp giữa các lực lượng không quân và hải quân trong môi trường tác chiến hiện đại có cường độ cao.
Trong cuộc diễn tập này, các tiêm kích tàng hình chiếm ưu thế trên không F-22 Raptor và tiêm kích tàng hình đa nhiệm F-35A Lightning II đóng vai trò trung tâm.
Bên cạnh đó còn có sự tham gia của tiêm kích đa năng F-16, tiêm kích hạm F/A-18 Super Hornet, máy bay tác chiến điện tử EA-18G Growler và máy bay cảnh báo sớm E-2D Advanced Hawkeye, tạo thành một mạng lưới chiến đấu trên không hoàn chỉnh.
Kịch bản diễn tập tập trung vào môi trường chiến tranh có mức độ đe dọa cao, nơi các hệ thống phòng không hiện đại, tác chiến điện tử và tên lửa tầm xa có thể quyết định cục diện chiến trường.
Trong bối cảnh đó, mục tiêu quan trọng nhất là xây dựng “chuỗi tiêu diệt” nhanh, tức khả năng phát hiện, truyền dữ liệu và tấn công mục tiêu trong thời gian ngắn nhất.
Tiêm kích chiếm ưu thế trên không F-22 Raptor đảm nhiệm vai trò mũi nhọn, xâm nhập sâu vào khu vực đối phương nhờ khả năng tàng hình và tốc độ siêu âm hành trình khoảng Mach 1.8, tương đương hơn 2.200 km/h mà không cần đốt tăng lực.
Máy bay được thiết kế chuyên biệt cho nhiệm vụ chiếm ưu thế trên không, với khả năng cơ động cao và hệ thống cảm biến tiên tiến.
Trong khi đó, tiêm kích tàng hình đa nhiệm F-35A Lightning II lại đóng vai trò như một “trung tâm thông tin bay”.
Máy bay có khả năng hợp nhất dữ liệu cảm biến từ nhiều nguồn, bao gồm radar, hệ thống trinh sát và các nền tảng khác, sau đó phân phối lại thông tin theo thời gian thực cho toàn bộ lực lượng tham chiến. Điều này giúp mở rộng không gian chiến đấu và tăng hiệu quả phối hợp giữa các đơn vị.
Một điểm đáng chú ý là cuộc diễn tập không chỉ dừng lại ở lý thuyết mà còn bao gồm các bài bắn đạn thật vào mục tiêu bay không người lái cơ động.
Các mục tiêu này mô phỏng máy bay đối phương hoặc tên lửa hành trình, buộc phi công phải xử lý tình huống sát với thực chiến.
Về mặt kỹ thuật, tiêm kích F-22 có tốc độ tối đa khoảng Mach 2.25, tương đương gần 2.400 km/h, trần bay trên 15 km và được trang bị 2 động cơ phản lực lực đẩy lớn giúp đạt khả năng siêu cơ động.
Trong khi đó, tiêm kích F-35A có tốc độ khoảng Mach 1.6, tương đương gần 2.000 km/h, nhưng lại vượt trội về khả năng cảm biến và tác chiến điện tử, trở thành nền tảng chiến đấu đa nhiệm chủ lực của Mỹ hiện nay.
Chiến thuật mới được thử nghiệm cho thấy Mỹ không còn phụ thuộc vào từng loại máy bay riêng lẻ mà chuyển sang mô hình tác chiến mạng, nơi mọi nền tảng từ tiêm kích, máy bay cảnh báo sớm đến máy bay tác chiến điện tử đều được kết nối thành một hệ thống thống nhất.
Điều này giúp tăng khả năng sống sót trước các hệ thống phòng không hiện đại và nâng cao hiệu quả tấn công.
Đáng chú ý, cách tiếp cận này phản ánh rõ định hướng chuẩn bị cho các kịch bản xung đột với các đối thủ có công nghệ tương đương như Trung Quốc.
Thay vì chỉ dựa vào ưu thế tàng hình, Mỹ đang kết hợp nhiều yếu tố như chia sẻ dữ liệu, tác chiến điện tử và điều hành chiến trường trên không theo thời gian thực.
Cuộc diễn tập cũng cho thấy vai trò bổ trợ giữa các dòng tiêm kích thế hệ 5. F-22 mở đường và giành ưu thế trên không, trong khi F-35 duy trì nhận thức chiến trường và điều phối tấn công.
Sự kết hợp này được xem là nền tảng cho học thuyết không chiến tương lai của Mỹ, nơi tốc độ xử lý thông tin và khả năng phối hợp sẽ quan trọng không kém hỏa lực.