Câu chuyện về cầu Khe Hóp, xã Mỏ Vàng là minh chứng sinh động cho tinh thần hành động quyết liệt ấy – nơi một công trình không chỉ được xây dựng, còn được “dựng lên” từ niềm tin của Nhân dân.
Từ “mạch sống” Khe Hóp đến tầm nhìn hạ tầng bền vững
Những tháng cuối năm 2025, lũ dữ đã cuốn trôi nhiều hạng mục của cầu Khe Hóp – tuyến giao thông huyết mạch nối trung tâm xã với các thôn Khe Loóng 2, Khe Loóng 3. Cây cầu treo vốn mong manh trước sức nước nay gần như bị xóa sổ, để lại khoảng trống không chỉ về hạ tầng, còn là nỗi bất an thường trực trong đời sống người dân.
Xã đã tổ chức họp bàn, xin ý kiến Nhân dân để triển khai làm cầu Khe Hóp.
Trước thực trạng đó, ngay sau khi nước rút, lực lượng chức năng xã đã có mặt tại hiện trường, đánh giá thiệt hại, triển khai biện pháp cảnh báo, đảm bảo an toàn. Những sợi dây căng, biển báo dựng lên là thông điệp về sự hiện diện kịp thời của chính quyền địa phương.
Lãnh đạo xã và các đơn vị chức năng Khảo sát, kiểm tra đánh giá thực trạng cầu Khe Hóp.
Với hơn 300 hộ dân sinh sống tại các thôn vùng sâu, cầu Khe Hóp nằm trên tuyến đường duy nhất để học sinh đến trường, để người dân tiếp cận dịch vụ thiết yếu, để quế - cây trồng chủ lực được đưa ra thị trường.
Nhận thức rõ tầm quan trọng đó, chính quyền xã đã chủ động báo cáo, đề xuất phương án đầu tư. Từ thực tiễn cấp bách, dự án “Khắc phục khẩn cấp cầu Khe Hóp” nhanh chóng được phê duyệt. Theo quyết định của UBND tỉnh, cây cầu mới sẽ được xây dựng bằng bê tông cốt thép dự ứng lực, dài hơn 166m, rộng 9m, với tổng mức đầu tư 75 tỷ đồng. Đây không chỉ là con số về vốn đầu tư mà là thể hiện chiến lược: thay thế tư duy “chắp vá” bằng đầu tư bài bản, lâu dài.
Ngay sau khi có chủ trương, các bước từ thành lập hội đồng bồi thường, đo đạc, kiểm kê đến công khai phương án đều được thực hiện đồng bộ. Tinh thần xuyên suốt là rõ ràng: công khai, minh bạch không chậm trễ.
Cầu Khe Hóp cần được thay thế.
Triển khai thực hiện dự án, 21 hộ dân bị ảnh hưởng, hơn 1,26 ha đất phải thu hồi, nhưng không hề có khiếu nại, chậm trễ. Người dân sẵn sàng bàn giao đất, bởi họ hiểu rõ lợi ích lâu dài mà công trình mang lại. Sự đồng thuận ấy là kết quả của quá trình tuyên truyền kiên trì, của sự gắn bó giữa chính quyền và Nhân dân, của uy tín người đứng đầu thôn, bản.
Từ một cây cầu đến tầm nhìn chiến lược
Cầu Khe Hóp là một điểm cụ thể, nhưng lại phản ánh tầm nhìn rộng lớn hơn, đó là chiến lược phát triển giao thông nông thôn của tỉnh Lào Cai. Những năm qua, tỉnh Lào Cai đã đầu tư mạnh mẽ vào hạ tầng với tổng chiều dài đường giao thông nông thôn đạt khoảng 15.000 km. Hàng nghìn công trình cầu, cống, ngầm tràn đã được xây dựng, cải thiện điều kiện đi lại và thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội.
Hiện nay, phong trào làm đường giao thông nông thôn ở tỉnh Lào Cai đang được tiến hành nghiêm túc, khẩn trương.
Giai đoạn 2021 - 2025, gần 4.600 tỷ đồng đã được huy động để kiên cố hóa hàng nghìn km đường, xây dựng hàng nghìn công trình thoát nước; thể hiện quy mô đầu tư và tư duy phát triển nhất quán: lấy hạ tầng làm nền tảng.
Trên nền tảng đó, Nghị quyết 46 ra đời, hướng tới xây dựng hệ thống giao thông đồng bộ, kết nối liên vùng, tạo động lực tăng trưởng dài hạn.
Từ vùng thấp đến vùng cao của tỉnh, khí thế ra quân xây dựng đường giao thông nông thôn được triển khai, thực hiện mạnh mẽ, hiệu quả.
Nghị quyết 46 đặt ra những mục tiêu cụ thể đến năm 2030, tỉnh phấn đấu xây dựng, nâng cấp ít nhất 350 km đường liên xã, nâng tỷ lệ đường giao thông nông thôn được nhựa hóa, bê tông hóa lên trên 80%.
Đặc biệt, năm 2026 thay thế, xây dựng mới ít nhất 100 cầu yếu, cầu tạm bằng hệ thống cầu bê tông cốt thép kiên cố, đảm bảo an toàn giao thông cho người dân vùng cao trong mùa mưa lũ; phấn đấu mở mới, nâng cấp ít nhất 350 km đường liên xã, kết nối từ các tuyến quốc lộ, tỉnh lộ để thúc đẩy lưu thông hàng hóa.
Đồng thời, tập trung nguồn vốn vào các xã miền núi, đặc biệt là khu vực có đông đồng bào dân tộc thiểu số và các xã đặc biệt khó khăn; mạng lưới giao thông và các công trình cầu, đường được xây dựng mới phải đạt chuẩn quốc gia. Trong đó, bề rộng nền đường cấp A tối thiểu 6 m, đường cấp B tối thiểu 4 m và đường cấp C tối thiểu 3 m, kết cấu chủ yếu bằng bê tông xi măng.
Tầm nhìn đến năm 2040 của tỉnh còn mạnh mẽ và cụ thể hơn: 100% đường giao thông nông thôn được kiên cố hóa, toàn bộ cầu tạm được thay thế. Khi đó, giao thông không còn là “điểm nghẽn” mà trở thành “đòn bẩy” phát triển.
Đến năm 2040, toàn tỉnh 100% đường giao thông nông thôn được kiên cố hóa, toàn bộ cầu tạm được thay thế.
Từ câu chuyện cầu Khe Hóp, có thể thấy rõ: phát triển hạ tầng không chỉ là xây dựng công trình, mà là xây dựng niềm tin. Niềm tin vào sự lãnh đạo của chính quyền, vào tính đúng đắn của chủ trương và vào tương lai phát triển.
Khi cây cầu mới hoàn thành, nối những ước mơ dang dở, nối cơ hội phát triển và nối cả niềm tin của người dân vào tương lai tốt đẹp hơn. Đó chính là ý nghĩa sâu xa nhất của Nghị quyết 46: không chỉ mở đường mà mở ra không gian phát triển mới - nơi vùng cao không còn là “vùng trũng” mà trở thành động lực trong hành trình vươn lên của Lào Cai.
Trần Ngọc Sơn