Bà Nguyễn Thị Thu Hà, Giám đốc Công ty TNHH Ngọc Việt Education, bị khởi tố với cáo buộc lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Ảnh: Công an cung cấp
Theo kế hoạch, live concert “Về đây bốn cánh chim trời” - tôn vinh âm nhạc Văn Cao, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn và Trần Tiến, dự kiến diễn ra lúc 20 giờ ngày 28-12 tại Cung thể thao điền kinh Mỹ Đình, Hà Nội.
Tuy nhiên tối 28-12, khi khán giả đã được cho vào khu vực tổ chức và chờ đợi đến khoảng 20 giờ 30 phút, bà Nguyễn Thị Thu Hà, Giám đốc Công ty Ngọc Việt Education - đơn vị tổ chức đêm nhạc “Về đây bốn cánh chim trời”, mới thông báo chương trình bị hủy bỏ.
Trong nghệ thuật biểu diễn, việc một show diễn bị hoãn hoặc hủy vì lý do bất khả kháng (sức khỏe nghệ sĩ, thiên tai, kỹ thuật) không phải là chuyện hiếm. Tuy nhiên, cái cách mà “Về đây bốn cánh chim trời” biến mất khỏi lịch trình lại là một kịch bản tồi tệ nhất có thể hình dung.
Trong kỷ nguyên số, nơi một thông điệp có thể lan tỏa trong tích tắc, việc Ban tổ chức không đưa ra được một thông báo chính thức trước khi khán giả đến địa điểm biểu diễn là một sự yếu kém không thể bào chữa về mặt vận hành.
Thông báo muộn, không có phương án xử lý rõ ràng đã khiến nhiều khán giả bức xúc, yêu cầu hoàn tiền và sau đó làm đơn trình báo cơ quan công an.
Chương trình âm nhạc “Về đây bốn cánh chim trời” hủy phút chót phơi bày khoảng trống lớn trong cơ chế bảo vệ người mua vé và quản trị rủi ro của thị trường biểu diễn Việt Nam. Ở các quốc gia có công nghiệp giải trí phát triển, hủy show là kịch bản hầu hết đã được dự liệu bằng bảo hiểm, quy trình pháp lý chuẩn hóa.
Có nhiều mô hình quản trị rủi ro đã được tiêu chuẩn hóa toàn cầu. Với cơ chế ký quỹ, tại Anh và một số nước châu Âu, các show lớn thường sử dụng “tài khoản ký quỹ” do bên thứ ba quản lý. Tiền vé được phong tỏa và chỉ giải ngân theo từng giai đoạn thực hiện hợp đồng, ngăn chặn việc Ban Tổ chức sử dụng dòng tiền sai mục đích trước khi sự kiện diễn ra.
Trong khi đó, Hàn Quốc và Nhật Bản sử dụng các hợp đồng mẫu chuẩn hóa, quy định chi tiết trách nhiệm và điều kiện hủy bỏ, giúp giảm thiểu việc hình sự hóa các tranh chấp dân sự.
Tại Việt Nam, các cơ chế như “túi bảo hiểm” hay “tài khoản ký quỹ” gần như vắng bóng. Nhiều người trong ngành nhận định việc hủy show ở Việt Nam vẫn được coi là sự cố bất ngờ và xử lý dựa trên thiện chí của các bên.
Bởi thế, vụ hủy show “Về đây bốn cánh chim trời” không chỉ là sự cố đáng tiếc, mà là lời nhắc rằng thị trường biểu diễn Việt Nam đang cần chuyển sang một hệ thống quản trị rủi ro chuyên nghiệp.
Chỉ khi rủi ro được “đóng gói” bằng bảo hiểm và luật lệ, khán giả mới thực sự được bảo vệ, ngành công nghiệp giải trí mới có thể phát triển bền vững.
Xuân Anh