Lừa đảo tiền đáo hạn, nhân viên ngân hàng lãnh án tù

Lừa đảo tiền đáo hạn, nhân viên ngân hàng lãnh án tù
một ngày trướcBài gốc
Vụ án “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” do Bùi Anh Tuấn (SN 1997), thường trú phường Cam Ly - Đà Lạt vừa bị Tòa án nhân dân tỉnh Lâm Đồng đưa ra xét xử vào ngày 23/12/2025. Theo nội dung vụ án, Bùi Anh Tuấn là nhân viên một ngân hàng thương mại ở Lâm Đồng.
Từ năm 2021, Tuấn quen biết chị N.T.X và nhiều lần mượn tiền chị X với lý do đáo hạn cho khách hàng vay vốn tại ngân hàng. Trong suốt thời gian dài, mỗi lần mượn tiền, Tuấn đều trả đầy đủ, đúng hẹn với chị X. Chính việc mượn, trả sòng phẳng, cùng với vị trí công việc trong ngân hàng đã khiến chị X tin tưởng, không còn nghi ngờ về uy tín của Tuấn.
Tháng 3/2024, do thua lỗ khi chơi chứng khoán nên Tuấn nảy sinh ý định lừa đảo. Trong các ngày 12 và 13/3/2024, Tuấn đưa ra thông tin không có thật rằng, có khách hàng cần mượn tiền để đáo hạn và mượn của chị X tổng cộng 650 triệu đồng. Đến ngày 7/11/2024, với cùng thủ đoạn, Tuấn tiếp tục mượn thêm chị X số tiền 1,68 tỷ đồng. Tin tưởng vào uy tín của một nhân viên ngân hàng và những lần giao dịch trước đó, chị Xuân đã chuyển tiền mà không yêu cầu biện pháp bảo đảm pháp lý nào. Tổng số tiền Tuấn mượn và chiếm đoạt của chị X là 2,33 tỷ đồng. Tuấn sử dụng số tiền này để tiêu xài cá nhân, đầu tư chứng khoán và thua lỗ toàn bộ, không còn khả năng hoàn trả.
Tại phiên tòa, Tuấn thành khẩn khai báo, thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Hội đồng xét xử nhận định, đây là vụ án có tính chất đặc biệt nghiêm trọng, xâm phạm trực tiếp quyền sở hữu tài sản của công dân, gây ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh, trật tự. Trên cơ sở đề nghị của Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh, Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Tuấn 14 năm tù. Hội đồng xét xử đánh giá, bản án nghiêm khắc dành cho người phạm tội là lời cảnh tỉnh sâu sắc cho cộng đồng. Trong vụ án này, ngoài hành vi gian dối của bị cáo thì người cho vay cũng có một phần lỗi khi có sự chủ quan, xem nhẹ tính pháp lý trong giao dịch dân sự.
Trong thực tế, rất nhiều giao dịch dân sự, đặc biệt là vay mượn tiền được thiết lập dựa trên mối quan hệ quen biết, sự tin tưởng cá nhân hoặc uy tín nghề nghiệp. Người cho vay thường cho rằng, đối phương làm trong cơ quan nhà nước, ngân hàng... thì không thể lừa đảo. Chính suy nghĩ này đã vô tình xóa nhòa ranh giới giữa niềm tin cảm tính và yêu cầu pháp lý bắt buộc.
Trong các giao dịch tài chính có giá trị lớn, pháp luật yêu cầu phải có hợp đồng rõ ràng, xác định cụ thể mục đích vay mượn, thời hạn, lãi suất, trách nhiệm trả nợ. Ngoài ra, giao dịch cần có biện pháp bảo đảm như tài sản thế chấp, cầm cố hoặc bảo lãnh. Những yếu tố này là để phòng ngừa rủi ro, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của các bên khi xảy ra tranh chấp hoặc hành vi vi phạm.
Vụ án trên cho thấy, khi cá nhân lợi dụng uy tín để lừa đảo sẽ gây hậu quả nghiêm trọng, làm thiệt hại về kinh tế và kéo theo những hệ lụy nặng nề về tinh thần, pháp lý và trật tự xã hội. Người cho vay mất tài sản, phải theo đuổi vụ việc trong thời gian dài. Người vay phải trả giá bằng nhiều năm tù giam.
Kết thúc phần xét xử, chủ tọa phiên tòa đưa ra lời khuyên, trong giao dịch dân sự, việc yêu cầu hợp đồng, tài sản bảo đảm hay xác minh mục đích vay có thể khiến đôi bên “mất lòng trước”, nhưng chính sự chặt chẽ ấy lại giúp “được lòng sau”. Biện pháp bảo đảm pháp lý cũng giúp phòng ngừa rủi ro, bảo vệ quyền lợi hợp pháp và tránh những hệ lụy pháp lý nặng nề như vụ án.
Ngàn Sâu .
Nguồn Lâm Đồng : https://baolamdong.vn/lua-dao-tien-dao-han-nhan-vien-ngan-hang-lanh-an-tu-415994.html