Máy bay KC-390 gắn cần tiếp dầu - lời giải cơ động cho bài toán tiếp dầu chiến lược của Mỹ?

Máy bay KC-390 gắn cần tiếp dầu - lời giải cơ động cho bài toán tiếp dầu chiến lược của Mỹ?
4 giờ trướcBài gốc
Trong bối cảnh Không quân Mỹ đẩy mạnh học thuyết Tác chiến Cơ động Linh hoạt - Agile Combat Employment, nhu cầu về một dòng máy bay tiếp dầu chiến thuật cỡ trung, có khả năng hoạt động từ sân bay dã chiến, ngày càng trở nên cấp thiết.
Chính trong dòng chảy đó, tập đoàn Embraer của Brazil cùng đối tác Northrop Grumman đã đưa ra ý tưởng phát triển phiên bản mới của Embraer KC-390 Millennium với cần tiếp dầu dạng ống cứng, bổ sung cho hệ thống ống mềm - giỏ tiếp dầu vốn có.
KC-390 nguyên bản là máy bay vận tải quân sự phản lực 2 động cơ, có chiều dài khoảng 35 m, sải cánh gần 36 m, trọng lượng cất cánh tối đa xấp xỉ 87 tấn.
Tốc độ hành trình đạt khoảng 870 km/h, tầm bay tối đa hơn 4.800 km khi chở tải trung bình. Khoang hàng có thể mang tối đa khoảng 26 tấn hàng hóa hoặc binh sĩ, tùy cấu hình nhiệm vụ.
Máy bay đã được thiết kế sẵn khả năng tiếp dầu trên không bằng hệ thống ống mềm - giỏ, cho phép tiếp nhiên liệu cho các máy bay sử dụng đầu dò mềm.
Tuy nhiên, phần lớn tiêm kích của Không quân Mỹ như F-15, F-16 hay F-35A lại sử dụng chuẩn tiếp dầu bằng cần cứng.
Vì vậy, đề xuất tích hợp cần tiếp dầu điều khiển từ xa dưới thân KC-390 được xem là bước đi quan trọng nếu muốn tiếp cận thị trường Mỹ.
Khi được trang bị thêm cần cứng, KC-390 có thể vừa tiếp dầu bằng ống mềm ở 2 cánh, vừa tiếp dầu bằng cần cứng ở phía sau thân, tạo ra cấu hình đa nhiệm hiếm có trong phân khúc máy bay cỡ trung.
Ý tưởng này xuất hiện trong bối cảnh Mỹ đang đối mặt với thách thức địa lý rộng lớn tại khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương. Học thuyết Tác chiến cơ động linh hoạt yêu cầu phân tán lực lượng tới nhiều sân bay nhỏ, thậm chí dã chiến, nhằm giảm nguy cơ bị tấn công tập trung.
Các máy bay tiếp dầu cỡ lớn như Boeing KC-46 Pegasus có tải trọng nhiên liệu lớn nhưng phụ thuộc vào đường băng tiêu chuẩn dài và hạ tầng cố định. Trong khi đó, một máy bay phản lực tầm trung như KC-390 có thể hoạt động linh hoạt hơn ở các căn cứ tiền phương.
Theo phân tích chiến lược, mô hình "trục - nan hoa" có thể được áp dụng. Các máy bay tiếp dầu hạng nặng sẽ làm nhiệm vụ vận chuyển nhiên liệu từ hậu phương an toàn tới khu vực trung gian.
Tại đây, KC-390 nhận nhiên liệu rồi tiếp tục bay tới các sân bay tiền phương để tiếp dầu cho tiêm kích, máy bay không người lái hoặc máy bay vận tải chiến thuật.
Cách tiếp cận này giúp kéo dài bán kính chiến đấu, đồng thời làm phân tán mục tiêu, gây khó khăn cho đối phương trong việc xác định và tấn công các điểm then chốt.
Tuy vậy, câu hỏi lớn vẫn là liệu Không quân Mỹ có thực sự "cắn câu". Lực lượng này hiện vẫn tập trung nguồn lực cho đội bay KC-135 và KC-46, đồng thời nghiên cứu hệ thống tiếp dầu thế hệ mới trong tương lai.
Việc mua một nền tảng do nước ngoài thiết kế, dù có hợp tác sản xuất trong nước, sẽ đòi hỏi quyết định chính trị và ngân sách không nhỏ, có thể lên tới hàng trăm triệu USD cho mỗi cấu hình hoàn chỉnh nếu tính cả gói tích hợp hệ thống, đào tạo và bảo đảm hậu cần.
Về mặt kỹ thuật, việc tích hợp cần tiếp dầu lên khung thân KC-390 đòi hỏi gia cường cấu trúc phía đuôi, bổ sung hệ thống điều khiển điện tử và cảm biến quan sát 3D cho nhân viên vận hành.
Nếu áp dụng công nghệ điều khiển bán tự động hoặc tự động hóa cao, chi phí phát triển sẽ tăng thêm nhưng đổi lại là giảm nhân lực vận hành và tăng độ chính xác khi tiếp dầu.
Trong bức tranh dài hạn, KC-390 gắn cần tiếp dầu phản ánh xu hướng tìm kiếm giải pháp linh hoạt, chi phí hợp lý và thích ứng nhanh với môi trường tác chiến phân tán.
Dù chưa có quyết định chính thức nào được công bố, đề xuất này đã mở ra một cuộc thảo luận đáng chú ý về tương lai mạng lưới tiếp dầu trên không của Mỹ trong thập niên tới.
Việt Hùng
Nguồn ANTĐ : https://anninhthudo.vn/may-bay-kc-390-gan-can-tiep-dau-loi-giai-co-dong-cho-bai-toan-tiep-dau-chien-luoc-cua-my-post639209.antd