Một buổi chiều cuối năm, chúng tôi đến thăm những “cá voi thép” nằm im lìm, thân tàu đen sẫm ánh lên trong nắng nhạt. Không tiếng động lớn, không phô trương sức mạnh, nhưng chỉ cần đứng trước những khối thép khổng lồ ấy, người ta cũng cảm nhận rõ uy lực thầm lặng của lực lượng tàu ngầm – một trong những binh chủng đặc biệt tinh nhuệ của Quân chủng Hải quân.
Nghề đi vào lòng biển sâu
Lính tàu ngầm là những người chấp nhận làm bạn với lòng biển. Khi con tàu rời bến, cánh cửa thép khép lại cũng là lúc họ tạm biệt ánh mặt trời, bước vào không gian kín, chật hẹp, nơi mọi sinh hoạt gắn liền với kỷ luật thép và sự chính xác tuyệt đối. Dưới độ sâu hàng trăm mét, áp suất nước khủng khiếp bủa vây con tàu. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả không thể lường trước.
Bởi vậy, để trở thành thủy thủ tàu ngầm, mỗi người lính phải trải qua quá trình tuyển chọn khắt khe và huấn luyện dài ngày. Thể lực dẻo dai, sức chịu đựng bền bỉ, thần kinh vững vàng là những điều kiện tiên quyết. Không gian sống trên tàu hẹp đến mức mỗi bước chân đều phải tính toán, từng thao tác đều phải chuẩn xác. Ở đó, tinh thần đồng đội không chỉ là giá trị đạo đức mà còn là điều kiện sống còn.
Bên cạnh đó, họ chiến đấu trong im lặng, nhưng chính sự im lặng ấy tạo nên sức mạnh bền bỉ và đáng tin cậy nhất.
Các chiến sĩ chuẩn bị đón giao thừa
Mùa xuân ấm áp bên con tàu thép kiêu hãnh
Khi gió Xuân về, trên bến cảng, những cành mai, cành đào được mang đến, cắm giản dị trong phòng sinh hoạt chung. Đó là bàn thờ Tổ quốc thiêng liêng với hình ảnh lá cờ, chân dung Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đặc biệt, có những chai nước lấy từ đáy biển sâu - nơi con tàu lặn sâu nhất trong lòng đại dương. Nồi bánh chưng được gói cẩn thận, nâng niu trong những ngày cuối năm. Mùi hương bánh cùng với hoa mai, hoa đào hòa quyện với mùi biển tạo nên mùi Tết rất riêng mà chỉ lính tàu ngầm mới có! Buổi chào cờ đầu Xuân diễn ra trong không khí trang nghiêm. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên boong tàu, dưới nền trời cao rộng và biển xanh thăm thẳm. Những người lính đứng thẳng hàng, ánh mắt kiên định, đọc vang lời thề danh dự. Có những phong tục chỉ riêng lính tàu ngầm mới có. Trước mỗi chuyến hải trình, các thủy thủ cùng nhau nâng ly nước biển được lấy từ độ sâu mà con tàu từng chinh phục. Với họ, đó là biểu tượng của nghề nghiệp, của niềm tự hào và sự gắn bó giữa con người với đại dương. Có khi, mỗi người chỉ nhấp một ngụm rượu vang nhỏ, đủ để làm ấm lòng trước giờ rời bến, mang theo niềm tin “lặn sâu an toàn, nổi lên vững vàng”.
“Cá voi thép” – thần Nam Hải thời hiện đại
Trong tâm thức người dân miền biển, cá voi là “thần Nam Hải”, che chở ngư dân giữa phong ba. Ngày nay, những con tàu ngầm hiện đại chính là hình ảnh tiếp nối của niềm tin ấy. Lặng lẽ di chuyển dưới làn nước sâu, chúng tạo thành lá chắn thầm lặng, bảo vệ vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc. Biển Việt Nam rộng lớn, giàu tài nguyên và mang giá trị chiến lược đặc biệt. Giữ biển không chỉ là bảo vệ không gian sinh tồn, mà còn là bảo vệ hòa bình, bảo vệ tương lai. Những “cá voi thép” cùng thủy thủ đoàn
của mình chính là lực lượng ở tuyến đầu cho nhiệm vụ ấy, dù tên tuổi họ ít khi xuất hiện, dù chiến công của họ phần lớn nằm trong im lặng nhưng đầy sâu lắng của sự hiến dâng.
Mùa xuân bình yên
Khi đất liền rộn ràng đón Tết, khi những chuyến tàu cá yên tâm vươn khơi bám biển, ít ai hình dung dưới lòng đại dương, những con tàu ngầm vẫn miệt mài làm nhiệm vụ. Mùa Xuân của đất nước được dệt nên từ chính sự hy sinh thầm lặng đó. Rời bến cảng, ngoái nhìn những “cá voi thép” đang nằm yên trong nắng Xuân, chúng tôi chợt hiểu rằng: mùa Xuân không chỉ hiện hữu trên cành lá hay phố phường. Mùa Xuân còn nằm trong ánh mắt kiên cường của người lính tàu ngầm, trong nhịp máy trầm chắc dưới lòng biển sâu, trong sự bình yên của Tổ quốc hôm nay và mai sau. Mùa Xuân nơi những “cá voi thép” vì thế không rực rỡ sắc màu, nhưng bền bỉ, sâu thẳm và đầy kiêu hãnh – như chính sứ mệnh cao cả mà họ đang mang trên mình.
Lê Đức Dương - Lê Hải