Du khách Quốc tế đến sân bay Cam Ranh.
Những chuyến bay ấy có thể là của các hãng hàng không trong nước, mang lại cảm giác thân thuộc, gần gũi; cũng có thể là của những hãng nước ngoài, nơi mỗi lần bước lên là một lần trải nghiệm, so sánh từ đồng phục tiếp viên, nhan sắc, phong thái cho đến cách phục vụ. Nếu bay nhiều, bạn sẽ quen với cảnh tiếp viên cúi chào khi khách bước vào hoặc rời máy bay, quen với thao tác bấm số đếm hành khách, với tiếng trẻ con khóc, với những người mang chiếc va-li thật to nhưng nhất quyết không ký gửi mà xách tay lên khoang.
Thực ra, máy bay không khác nhau quá nhiều. Vẫn là những loại quen thuộc: máy bay thân hẹp như Airbus A320, A321 hay Boeing 737 cho các chặng bay ngắn và trung bình; máy bay thân rộng như Airbus A330, A350 hay Boeing 787, 777 cho những hành trình dài hơn, chở theo nhiều người và nhiều giấc mơ hơn. Bay từ các tỉnh thành Việt Nam sang các nước Đông Nam Á đôi khi chỉ lâu bằng chuyến TP.Hồ Chí Minh - Hà Nội. Bay sang các nước Đông Á thì từ bốn đến sáu giờ trên không trung. Do lệch múi giờ, có khi ta bay trong đêm ở Việt Nam, để rồi khi hạ cánh, nơi ấy đã là buổi trưa nắng sáng.
Những chuyến bay thường được sắp xếp vào ban đêm để tiết kiệm chi phí. Chẳng hạn, từ TP Hồ Chí Minh đi Trương Gia Giới, máy bay cất cánh lúc nửa đêm để khi đến nơi là rạng sáng. Bay từ Nha Trang sang Hàn Quốc cũng vậy, hạ cánh ở Seoul lúc bốn giờ sáng, nên các tour thường cho khách đi tắm nước nóng để thư giãn sau chuyến bay dài. Những nhịp sinh hoạt bị xáo trộn, nhưng đổi lại là cảm giác đang thật sự rời xa một đời sống cũ, bước sang một không gian khác.
Khoảnh khắc máy bay chuẩn bị hạ cánh luôn mang lại cảm giác rất đặc biệt. Là những rừng cọ bạt ngàn hiện ra bên dưới khi đáp xuống Malaysia; là cảm giác máy bay bay mãi vẫn chưa chạm đất Quảng Châu; là mưa vỗ nhẹ lên cửa sổ, là những con sông uốn lượn, những mái nhà nhỏ dần rồi rõ nét hơn qua lớp mây mỏng.
Những chuyến bay đêm thường phục vụ bữa ăn vì bay đúng giờ ăn. Ăn trên máy bay là một trải nghiệm riêng: mỗi hãng, mỗi vùng lãnh thổ đều có thực đơn khác nhau, được chế biến vừa đủ để đảm bảo dinh dưỡng và phù hợp với không gian đặc biệt trên cao. Bay từ Malaysia về Việt Nam là chặng ngắn, khách thường được ăn cơm hoặc mì. Bay từ Thượng Hải quá cảnh Quảng Châu, hãng bay Trung Quốc cũng phục vụ bữa ăn. Rồi từ Quảng Châu về Việt Nam lại thêm một suất nữa. Đồ ăn được kèm theo muỗng, nĩa dùng một lần, có người thích giữ lại làm kỷ niệm, như giữ lại một mảnh rất nhỏ của chuyến đi…
Mỗi quốc gia đón khách bằng một không gian sân bay rất khác. Sân bay quốc tế Incheon (Hàn Quốc) rộng thênh thang, có những cổng xa đến mức phải di chuyển bằng tàu điện nội bộ. Singapore chỉ có một sân bay quốc tế Changi, nhưng cây xanh được trồng khắp nơi, khiến không gian lúc nào cũng thoáng đãng, dễ chịu. Ngược lại, có những sân bay nhỏ ở Thái Lan, không gian chật hẹp, và đôi khi các chuyến bay còn bị trễ giờ.
Ngồi chờ ở sân bay cũng là một trải nghiệm. Có sân bay như Phố Đông (Thượng Hải) rộng như một thành phố thu nhỏ, chỉ riêng việc đi từ khu này sang khu khác cũng đủ mỏi chân. Sân bay Bạch Vân (Quảng Châu) là trung tâm trung chuyển lớn của Trung Quốc, nơi những hành khách từ khắp nơi đổ về rồi lại tỏa đi. Di chuyển giữa các khu vực nối chuyến ở đây luôn là một hành trình dài. Sân bay Trương Gia Giới thì nhỏ, khu hải quan chỉ hoạt động khi có chuyến bay. Còn sân bay Đào Viên (Đài Loan) kiểm tra hành lý rất nghiêm ngặt bằng chó nghiệp vụ; chỉ một trái chanh cũng bị phát hiện, vì họ nghiêm cấm mang trái cây có thể nảy mầm vào đất nước mình. Có lẽ vì thế mà trái cây Đài Loan thuần chủng, lớn và đẹp đến mức đi dạo chợ đêm, ta không khỏi ngạc nhiên.
Mỗi lần bước lên một chuyến bay đi xa, tôi lại mang một cảm giác khác. Cảm giác như vừa thoát khỏi những ràng buộc quen thuộc, để có vài ngày tự do…. Mỗi chuyến bay trôi qua, tôi giữ lại tấm vé đã bay như giữ một mảnh ký ức của hành trình. Và khi ra phố, nhìn thấy những du khách kéo va-li trên vỉa hè, tôi biết họ vừa bước xuống từ một chuyến bay nào đó. Trong khoảnh khắc ấy, lại thấy mình muốn lên đường.
Khuê Việt Trường