Nữ KOL kỳ lạ với giấc mơ trên giàn giáo công trường

Nữ KOL kỳ lạ với giấc mơ trên giàn giáo công trường
3 giờ trướcBài gốc
Với 310 Tệ (khoảng hơn 1 triệu VNĐ) một ngày, Lưu Nham tham gia xây những tòa tháp ở khắp Trung Quốc và livestream nỗi nhọc nhằn của mình. Ảnh: Lữ Mông/White Night Workshop
Những nút buộc thép giữa màn sương mờ
Ít ai biết rằng phía sau những đoạn livestream triệu view là một Lưu Nham cận thị nặng, từng đứng hình vì sợ độ cao khi lần đầu lên giàn giáo tầng 10. Để bám trụ với nghề thợ sắt - vốn được coi là lãnh địa của đàn ông trung niên, cô gái 24 tuổi này đã phải nỗ lực gấp bội.
Hồi mới vào nghề, vì sợ bị đuổi việc, đêm nào Lưu Nham cũng nằm trên giường tầng, lén dùng điện thoại ghi chép lại mọi kỹ thuật: Thép dày bao nhiêu, khoảng cách thế nào, mối nối ra sao. Cô coi việc buộc thép hoàn hảo là "võ công" của riêng mình.
Mỗi ngày 10 tiếng ngồi xổm, cô nhét hai chai nước nóng vào ống quần để đôi chân không tê dại, thậm chí không dám rửa mặt trước khi đi làm vì gió lạnh Tây An sẽ khiến làn da ướt buốt rát như kim châm. Có lần dẫm phải đinh xuyên chân sâu 1cm, cô cũng chẳng buồn tiêm uốn ván hay xin nghỉ, cứ thế mà bước tiếp. Bởi với cô, nghỉ một ngày là mất đi một ngày lương.
Lưu Nham buộc thép tại một công trường và cận cảnh các mối buộc của cô ở Tây An, tỉnh Thiểm Tây. Ảnh: Lữ Mông/White Night Workshop
Khát vọng đứng vững trên đôi chân mình
Cuộc đời Lưu Nham sớm nếm trải nghèo khó bởi sinh ra trong gia đình nghèo vùng núi Ba Trung (Tứ Xuyên). Cha tàn tật vì tai nạn hầm mỏ, mẹ bị di chứng viêm não, cô từng phải bỏ học từ năm lớp 8 để phụ giúp gia đình. Dù sau đó được đi học lại nhờ sự giúp đỡ của người thân, nhưng ký ức trường lớp của Lưu Nham chỉ toàn là những chuỗi ngày bị bắt nạt. Cô bị bạn bè kỳ thị vì vẻ ngoài lôi thôi, bị trêu chọc vì là học sinh thuộc diện miễn học phí.
Những vết sẹo tâm hồn ấy khiến cô khao khát kiếm tiền để tự giải phóng mình. Sau khi học xong năm lớp 10, Lưu Nham quyết định gác lại sách vở mãi mãi để đi làm thuê. Ban đầu, cô xin vào một nhà máy điện tử ở Đông Quan với mức lương ít ỏi hơn 2.000 tệ (khoảng 7 triệu VNĐ) mỗi tháng.
Nhưng khi nghe tin dân làng mình có người kiếm được tới 7.000 tệ (khoảng 24,5 triệu VNĐ) nhờ đi công trường, cô đã không ngần ngại từ bỏ sự sạch sẽ của một nữ công nhân nhà máy để dấn thân vào nghề buộc thép chìm trong bụi. Với Lưu Nham, sự nhọc nhằn về thể xác chẳng thấm tháp gì so với nỗi lo không có tiền lo cho cha mẹ.
Lưu Nham bê sắt thép tại một công trường ở Tây An, tỉnh Thiểm Tây, tháng 1/2026. Ảnh: Lữ Mông/White Night Workshop.
Ngay cả cuộc hôn nhân của Lưu Nham cũng nảy sinh từ nghịch cảnh: Lấy chồng qua mai mối để người cha đang bệnh nặng được yên lòng nhắm mắt. Chồng cô cũng là thợ sắt, hơn cô 8 tuổi với mái tóc chớm bạc. Ban đầu chẳng có lấy một chút rung động, nhưng tình cảm cứ thế nảy nở từ những chuyến di cư qua 4 thành phố trong vòng một năm. Chính sự thấu hiểu của những người cùng cảnh ngộ, chia nhau chai nước đông đá giữa trưa hè 40°C, đã gắn kết họ bền chặt hơn cả những mối hàn cốt thép.
Lưu Nham và chồng đang livestream tại phòng trọ ở Tây An. Ảnh: Lữ Mông/White Night Workshop
Lòng tự trọng phía sau màn hình điện thoại
Điều khiến 145.000 người theo dõi say mê Lưu Nham chính là sự chân thật đến trần trụi. Cô livestream cuộc sống thực, khuôn mặt lấm lem mỡ than và những bữa cơm vội vàng. Dù sở hữu lượng fan lớn, thu nhập từ việc làm KOL của cô không quá cao. Mỗi buổi livestream, cô kiếm được khoảng 20 đến 30 tệ (khoảng 70.000 - 105.000 VNĐ) tiền quà tặng ảo từ người xem. Số tiền này chỉ vừa đủ chi trả một vài khoản sinh hoạt phí nhỏ. Có những lúc cao điểm, cô từng nhận được quà tặng trị giá 340 tệ (khoảng 1,2 triệu VNĐ) khiến cô hoàn toàn kinh ngạc, nhưng Lưu Nham vẫn giữ nguyên quan điểm không nhận tiền ủng hộ trực tiếp.
Hình ảnh chụp từ các bài viết của Lưu Nham trên tài khoản Douyin cá nhân
"Ai cũng vất vả mới có tiền, tôi có đôi tay này, tôi không nhận bố thí", cô khẳng định. Với cô, sự quan tâm của những người lạ giống như một "gia đình thứ hai" bảo vệ cô sau bao năm tháng cô độc. Một người phụ nữ thường xuyên theo dõi livestream của cô đã nhắn nhủ: "Nếu chồng cháu đối xử tệ với cháu, cô sẽ đứng ra bảo vệ. Cô và những người theo dõi cháu là gia đình của cháu". Những lời động viên như "Cháu có lạnh không?" hay "Đừng làm việc quá sức nhé" có giá trị với Lưu Nham hơn bất kỳ số tiền nào. Cô không thích từ "KOL", cô chỉ muốn làm một "Tiểu Lưu" tự trọng.
Mỗi nút thép Lưu Nham buộc lại là một hy vọng gửi về quê nhà cho hai đứa con nhỏ. Hiện tại, dù mức lương ngày đang giảm từ 320 tệ xuống 310 tệ (khoảng 1,1 triệu VNĐ) và thường bị giữ lại 30% lương đến cuối năm, cô vẫn không ngừng nỗ lực. Qua cuộc gọi video mỗi đêm, tiếng con trẻ hỏi: "Bao giờ mẹ về? Mẹ mua xe máy đồ chơi cho con nhé?" là động lực giúp cô vượt qua mệt mỏi. Cô gửi về quê ít nhất 4.000 tệ (khoảng 14 triệu VNĐ) mỗi tháng để con trai có chiếc xe máy đồ chơi, có quần áo mới để không bị bạn bè khinh khi như chính cô ngày xưa và mẹ già phần nào bớt thiếu thốn.
Lưu Nham gọi điện cho con ở quê. Ảnh: Lữ Mông/White Night Workshop
Thế nhưng, giấc mơ lớn nhất của nữ KOL đặc biệt này không phải là sự nổi tiếng. Cô tâm sự rằng, mục tiêu cuối cùng của mọi sự chịu đựng lấm lem này chính là để tích góp đủ vốn liếng, sớm được rời xa những giàn giáo bụi bặm để trở về hẳn quê nhà. Lưu Nham khao khát một ngày được thực sự ở bên các con, bù đắp những năm tháng xa cách và nhìn chúng lớn lên mà không phải lo âu về cái đói nghèo.
Lưu Nham nhìn về phía công trường với ánh mắt kiên định: "Có việc làm là có an toàn". Dù ngày mai có phải chuyển nhà thêm lần nữa, cô vẫn sẽ tiến về phía trước, bền bỉ và đầy kiêu hãnh cho đến khi hành trình "trở về" ấy thực sự trọn vẹn.
Nguồn: sixthtone.com
Kim Thanh (Tổng hợp)
Nguồn Phụ Nữ VN : https://phunuvietnam.vn/nu-kol-ky-la-voi-giac-mo-tren-gian-giao-cong-truong-238260226204431121.htm