Phía sau những ca trực

Phía sau những ca trực
2 giờ trướcBài gốc
Anh là Công an. Điều đó có nghĩa là Tết gia đình tôi hiếm khi đủ đầy. Có những năm anh về đúng giao thừa, có năm chỉ ghé nhà chừng mươi phút, có năm thì... Tết trôi qua như một khoảng lặng rất dài. Ban đầu tôi từng buồn, từng tủi thân. Nhưng rồi, theo năm tháng, cảm xúc ấy dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự bình thản, thấu hiểu và yêu thương nhiều hơn.
Những ngày giáp Tết, nhà nhà tất bật. Tôi cũng vậy. Một mình lau dọn bàn thờ, sắp xếp lại tủ áo quần, treo lại mấy dây đèn nhấp nháy đã dùng từ năm ngoái. Con gái tôi lon ton chạy quanh, hỏi: “Năm nay ba có đón giao thừa với mẹ con mình không?”. Tôi khựng lại một chút, rồi mỉm cười: “Ba còn phải giữ bình yên cho hay cùng các chú các bác gói bánh tét bánh chưng mang tặng cho người còn khó khăn con à”. Con bé gật đầu, như đã quen với câu trả lời ấy từ những mùa xuân trước.
Đêm Giao thừa, thành phố lên đèn lộng lẫy. Người người hối hả ngược xuôi để kịp về nhà. Tôi bày biện mâm cỗ cúng tất niên tươm tất, gọn gàng như thể anh vẫn đang ngồi đó. Nồi canh khổ qua chín tới, đĩa thịt kho trứng óng ánh màu hổ phách, dưa món xếp ngay ngắn... Tôi luôn nấu đủ phần anh, dù biết có thể tận sáng mùng Một, bát cơm ấy mới được hâm nóng lại lần nữa.
Khi pháo hoa nở rộ trên bầu trời. Tôi dắt con ra ban công. Con bé reo lên thích thú. Còn tôi, giữa ánh sáng rực rỡ ấy, bất chợt nghĩ đến anh có thể đang đứng gác ở một ngã tư đông người, đang xử lý một vụ việc nào đó giữa dòng người du xuân. Tôi tự hỏi: trong khoảnh khắc đất trời giao mùa ấy, anh có kịp ngước nhìn lên bầu trời không?
Sáng mùng Một, thành phố còn ngái ngủ trong hơi sương. Tôi dọn mâm cơm đầu năm, nhìn con gái diện chiếc áo dài mới, khoanh tay đứng trước bàn thờ chúc Tết ông bà. Tôi nhìn con, lòng chợt mềm ra. Con bé lớn lên trong những mùa Tết thiếu ba, nhưng tôi mong, điều con nhận được không phải là sự thiệt thòi, mà là niềm tự hào lặng lẽ.
Có người từng hỏi tôi: “Có buồn không khi Tết nào cũng một mình?”. Tôi nghĩ một chút rồi trả lời: “Buồn thì có, nhưng quen rồi”. Thật ra, không phải là quen với nỗi buồn, mà là học cách đặt nỗi buồn của mình sau những điều lớn hơn. Tôi hiểu, nếu anh không trực, sẽ có những gia đình khác không yên lòng. Nếu anh không có mặt ở ngoài kia, thì sự bình yên trong căn nhà nhỏ này cũng trở nên mong manh.
Là vợ của một người chiến sĩ Công an, tôi học được cách mạnh mẽ từ những điều rất nhỏ. Học cách gói ghém nỗi nhớ vào bữa cơm, học cách giấu nước mắt sau nụ cười, học cách làm chỗ dựa vững vàng để anh yên tâm công tác. Tôi không ra thao trường, không đứng gác đêm, nhưng tôi hiểu, sự bình yên anh gìn giữ có một phần bắt đầu từ hậu phương lặng lẽ này.
Đêm mùng Hai, tôi chờ anh về muộn. Con gái đã ngủ say. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh đèn đường hắt lên những tán cây. Thành phố những ngày Tết đẹp và yên bình đến lạ. Tôi biết, trong sự yên bình ấy có bóng dáng của anh và rất nhiều người như anh - những người chọn trực khi người khác sum vầy.
Tôi nhìn lên bầu trời, thầm gửi vào gió xuân một lời chúc bình an cho anh và những người đang làm nhiệm vụ. Ca trực rồi sẽ hết, mùa xuân rồi sẽ qua, nhưng tình yêu và sự thấu hiểu sẽ còn mãi. Với tôi, chỉ cần anh bình yên trở về, thì ngày nào cũng là Tết.
Thùy Trang
Nguồn CAĐN : https://cadn.com.vn/phia-sau-nhung-ca-truc-post337083.html