Theo dòng thời gian sự kiện, mốc đáng chú ý đầu tiên là trong 180 ngày đầu năm 2026, khi Sư đoàn bộ binh số 25 của Mỹ chuyển đổi 1 tiểu đoàn pháo kéo truyền thống thành tiểu đoàn hỏa lực tầm xa cơ động cao.
Đến ngày 11/4, quá trình này chính thức được công bố với việc đơn vị sở hữu 16 bệ phóng rocket cơ động cao M142 HIMARS, cho phép triển khai hỏa lực chính xác trên nhiều hướng tác chiến khác nhau ở khu vực Thái Bình Dương.
Về địa điểm chiến lược, trọng tâm triển khai nằm ở chuỗi đảo tiền tiêu thuộc Tây Thái Bình Dương, trong đó có các hoạt động tiền phương tại Philippines.
Đây là khu vực có ý nghĩa đặc biệt vì cho phép Mỹ tạo các “điểm bắn nhảy cóc”, phân tán bệ phóng trên nhiều đảo nhỏ, khiến đối phương khó phát hiện và vô hiệu hóa toàn bộ cùng lúc.
Tư duy này phù hợp với học thuyết tác chiến phân tán trên không gian biển rộng hàng nghìn km, nơi tốc độ cơ động và khả năng ẩn giấu quyết định khả năng sống còn của lực lượng pháo binh.
Về khí tài, bệ phóng rocket cơ động cao M142 HIMARS là hệ thống pháo phản lực đặt trên khung gầm xe tải bánh lốp 6x6, khối lượng chiến đấu khoảng 16 tấn, dài 7 m, tốc độ tối đa 85 km/h, tầm hoạt động hơn 480 km.
Mỗi xe mang 1 pod gồm 6 rocket dẫn đường GMLRS hoặc 1 tên lửa đạn đạo chiến thuật tầm xa.
Điểm mạnh lớn nhất là khả năng “bắn rồi chạy”, rời vị trí trong vài phút sau khi khai hỏa để tránh phản pháo.
Đây là loại khí tài đặc biệt phù hợp cho chiến trường đảo, nơi đường cơ động hạn chế nhưng yêu cầu phải thay đổi vị trí liên tục.
Điểm nâng cấp chiến lược nằm ở việc tích hợp tên lửa tấn công chính xác PrSM - tên lửa đạn đạo chiến thuật thế hệ mới thay thế ATACMS.
Mỗi quả dài gần 4 m, đường kính 430 mm, nặng khoảng 1,8 tấn, sử dụng dẫn đường quán tính kết hợp tín hiệu vệ tinh, có tầm bắn vượt 500 km và đang tiếp tục mở rộng xa hơn trong các biến thể mới.
So với tên lửa chiến thuật cũ, PrSM cho phép đánh mục tiêu chỉ huy, radar, bệ phóng tên lửa chống hạm và căn cứ hậu cần nằm sâu trong khu vực kiểm soát của đối phương.
Dưới góc độ chiến lược, việc Sư đoàn bộ binh số 25 đưa HIMARS và PrSM vào đội hình cho thấy Mỹ đang đẩy mạnh mô hình “phát hiện - cảm biến - khai hỏa ở cự ly xa”.
Điều này đồng nghĩa dữ liệu từ UAV trinh sát, radar mặt đất, máy bay tuần thám hoặc cảm biến hải quân có thể truyền trực tiếp tới bệ phóng HIMARS để đánh mục tiêu chỉ trong thời gian rất ngắn.
Trong môi trường tác chiến Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, nơi các mục tiêu di chuyển nhanh giữa hàng nghìn km mặt biển, chu trình khép kín cảm biến - hỏa lực này có ý nghĩa sống còn.
Một chi tiết quan trọng khác là cùng với HIMARS, đơn vị này cũng tái cơ cấu lực lượng pháo binh sư đoàn, bổ sung các phân đội máy bay không người lái cảm tử và trinh sát.
Điều đó cho thấy HIMARS không còn hoạt động độc lập mà trở thành trung tâm của mạng lưới hỏa lực đa tầng, trong đó UAV phát hiện mục tiêu, cảm biến chia sẻ dữ liệu và tên lửa PrSM tung đòn đánh chính xác ở cự ly ngoài tầm phản ứng của đối phương.
Xét trên bàn cờ khu vực, bước đi ngày 11/4 không đơn thuần là nâng cấp trang bị mà là thông điệp răn đe rõ ràng của Mỹ tại Tây Thái Bình Dương.
Với 16 bệ phóng HIMARS cơ động cao cùng tên lửa PrSM tầm bắn hơn 500 km, Sư đoàn bộ binh số 25 giờ đây có thể tạo vùng hỏa lực phủ sâu trên nhiều tuyến đảo, tăng đáng kể sức ép lên các lực lượng hải quân và căn cứ tiền phương của đối thủ trong trường hợp khủng hoảng nổ ra.
Việt Hùng