Tản mạn: Chất riêng từ át chủ bài

Tản mạn: Chất riêng từ át chủ bài
2 giờ trướcBài gốc
Bộ bài trở thành đạo cụ cho nhiều trò diễn ảo thuật trên đôi tay khéo léo. Ảnh: Bình Thạnh.
Đơn giản rằng, ảo thuật cũng là một môn nghệ thuật, nhưng luôn bị đánh giá thấp hơn rất nhiều so với loại hình khác và gần như không có chỗ đứng riêng. Thông thường, nó chỉ được coi là tiết mục phụ, xuất hiện vài phút trong một chương trình xiếc dài đến cả tiếng đồng hồ.
Thậm chí, nhiều người còn cho rằng ảo thuật là sự lừa đảo, thao túng tâm lý con người để làm những điều xấu xa. Đối với các bậc phụ huynh, khi nghĩ đến một môn nghệ thuật mà con mình có thể học và theo đuổi như một sở thích thì chơi đàn và nhảy múa thường là sự lựa chọn phổ biến chứ ảo thuật gần như không bao giờ được để ý đến.
Thêm nữa, nếu hỏi bạn bè đồng trang lứa, những người xem biểu diễn đôi ba lần cũng như tự lật giở lại kí ức của mình thì ảo thuật có vẻ là một bộ môn nghệ thuật cực kì nhàm chán. Ảo thuật gia gần như được đóng đinh trong bộ vest màu đen lấp lánh kim tuyến, cầm theo vali đựng đạo cụ biểu diễn.
Những trò ảo thuật diễn ở trường hay ở rạp xiếc thì lặp đi lặp lại nhiều đến mức chỉ cần thấy ảo thuật gia bước ra là đoán ngay được họ sẽ diễn trò gì, từ biến chiếc khăn tay ra chim bồ câu, thủ thuật cắt người hay biến ra gậy, khăn, bó hoa... Còn những người mới tập chơi ảo thuật thì sao, toàn là những trò lừa trẻ con như dây chun đi xuyên tay.
Đôi khi cũng có người sử dụng bộ bài để phô diễn song lại bị khán giả phớt lờ. Cũng vì, nhiều khi nhắc đến bộ bài, người ta thường nghĩ đến ngay những ván bài tú lơ khơ, khi mà sự tính toán cũng như may rủi lên ngôi. Đánh bài cũng vui, cũng cuốn hút đấy, nhưng cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn nên sau vài ba lượt chơi, tôi đã chứng kiến rất nhiều bộ bài bị vứt thẳng vào thùng rác. Thế nhưng với tôi lại khác.
Tôi là một thằng bé mang trong mình tâm hồn đậm đặc “nghệ thuật”. Tôi không nhận mình là một nghệ sĩ, nhưng tôi cũng cảm nhận được tính “nghệ thuật” luôn tràn đầy trong huyết quản. Cũng vì, tôi sinh ra trong một gia đình cũng rất sành nghệ thuật, đặc biệt là mẹ tôi. Từ nhỏ, tôi đã bám theo mẹ đi hết các rạp hát trên toàn thành phố để xem ca nhạc hiện đại cũng như sân khấu truyền thống. Chất “nghệ thuật” ngấm vào tôi từ lúc đấy.
Tôi vốn tư duy logic khá tốt và tiếp thu kiến thức nhanh nên môn Toán của tôi không đến nỗi nào. Trong thể thao, tôi chơi cầu lông và thật sự khá “nổi tiếng” với những pha bỏ lỡ cơ hội đến khó tin cùng những pha ghi điểm ngẫu hứng. Và thường thì trong những tình huống mang đầy tính biểu diễn của mình, tôi đánh hỏng nhiều hơn là ghi điểm nhưng tôi vẫn duy trì lối chơi “nghệ thuật mạo hiểm” kể cả đó là một giải đấu loại trực tiếp đi chăng nữa.
Thật lòng mà nói, tôi chỉ thật sự vui khi có cho mình một niềm cảm hứng và sống đúng với tính cách của mình. Tôi cũng từng đặt câu hỏi, liệu mình có bị nghiện nghe nhạc không? Đối với tôi, cuộc sống thật tẻ nhạt nếu thiếu đi âm nhạc. Một buổi chiều mưa ở nhà nghe nhạc và làm toán đối với tôi tuyệt vời hơn tất cả mọi thức trên đời.
Song, mối quan hệ giữa tôi và các bộ bài chỉ thật sự thay đổi khi tôi chơi ảo thuật. Tôi học ổn, chơi được rất nhiều môn thể thao nhưng nghệ thuật thì tôi chẳng theo đuổi trường phái gì cả. Thực tình, cho dù tôi rất muốn, song vì điều kiện về thời gian và tài chính của gia đình mà không thể bước tới.
Trước khi đến với ảo thuật, tôi cũng giống như nhiều người, cũng chẳng giữ gìn và sớm tiễn bộ bài vào thùng rác sau khi chơi tiến lên xong. Thế rồi, một lần vô tình nhìn thấy đôi bàn tay khéo léo của ảo thuật gia cầm bộ bài trên tay và làm ra những điều kì diệu đến không tưởng, tôi đã nhanh chóng thay đổi cách nghĩ cùng lời bật thốt: Đây chính là bộ môn nghệ thuật dành cho mình.
Tôi nhận ra rằng, ảo thuật gia không chỉ là xòe bộ bài ra yêu cầu khán giả chọn một lá bài và đi tìm nó mà họ có thể biểu diễn thành một tiết mục hoàn chỉnh như bao môn nghệ thuật khác.
Thứ ảo thuật tôi theo đuổi không nặng nề cồng kềnh và quen đến mức chán như những trò người ta hay diễn ở rạp xiếc, mà đầy tính nghệ thuật, thực sự thuộc tuýp nhỏ mà có võ. Không phải là bộ bài tôi sắm sẵn cho mình mà kể cả khi đạo cụ ấy được mượn từ tay khán giả (người thân, bạn bè đôi khi ở một sự kiện nho nhỏ nào đó…), tôi vẫn có thể thỏa sức biểu diễn, dẫn dắt mọi người cùng khám phá những bí ẩn của con số, màu sắc và cả một phép tính vui.
Thực ra, ban đầu, tôi khá khó khăn vì đôi tay vụng về, chậm chạp của mình; đã thế lại còn bị kiểm soát của đôi mắt rành về ảo thuật như mẹ. Nhưng tôi đã không bỏ cuộc mà thầm lặng tự tập luyện rất nhiều.
Dù xác định chỉ biểu diễn nghiệp dư để giao lưu với mọi người và cũng là xả stress sau những giờ học tập căng thẳng nhưng tôi vẫn cố gắng tìm ra lối thể hiện của riêng mình, thậm chí còn đưa ra át chủ bài cho mỗi trò diễn. Thế nên, khi có thể biểu diễn ra mắt cho hai khán giả khó tính trong nhà xem thì tôi cũng mất… già nửa năm.
Từ đó, những bộ bài đã cùng tôi trải qua bao nấc thang của cảm xúc, không chỉ là vui khi biểu diễn thành công mà có cả không ít trầm lắng vì chưa đạt được như kỳ vọng. Nhưng với tôi, ở đây hơn cả một trò diễn ảo thuật vì nó chỉ cho tôi thấy rằng, hãy kiểm soát và sống cuộc sống của mình thật đam mê, nhiệt huyết và luôn có chất riêng cùng những con át chủ bài trong thời khắc quyết định.
Anh Sơn
Nguồn GD&TĐ : https://giaoducthoidai.vn/tan-man-chat-rieng-tu-at-chu-bai-post776958.html