Tết bệnh viện (2): Giao thừa không náo nhiệt

Tết bệnh viện (2): Giao thừa không náo nhiệt
2 giờ trướcBài gốc
Tết bệnh viện (2): Giao thừa không náo nhiệt
SKĐS - Ngày cuối năm, khi nhiều gia đình quây quần bên mâm cơm tất niên, tiếng chúc Tết rộn ràng vang lên trong mỗi ngôi nhà, thì ở một nơi đèn không bao giờ tắt - phía sau cánh cửa kính dày của Trung tâm Cấp cứu và Hồi sức tích cực, Bệnh viện Đại học Y Hà Nội là một nhịp sống khác.
Giữa không khí Tết cận kề, các y bác sĩ tại Trung tâm Cấp cứu và Hồi sức tích cực - Bệnh viện Đại học Y Hà Nội vẫn lặng lẽ gác lại niềm riêng, tập trung cao độ trong từng ca trực để giành giật sự sống cho bệnh nhân.
Ở đây, Tết không đồng nghĩa với nghỉ ngơi. Khi ngoài kia là không khí đoàn viên, trong phòng cấp cứu vẫn sáng đèn, những tín hiệu sinh tồn liên tục nhấp nháy trên màn hình monitor. Mỗi phút trôi qua đều có thể quyết định sự sống còn của người bệnh.
Những ngày giáp Tết, Trung tâm Cấp cứu và Hồi sức tích cực (CC&HSTC) vẫn vận hành với cường độ cao. Ánh đèn trắng duy trì suốt ngày đêm; máy thở đều đặn hoạt động; các đường sóng sinh tồn không ngừng chuyển động trên màn hình theo dõi. Nhịp bước chân khẩn trương của bác sĩ, điều dưỡng nối tiếp nhau bên các giường bệnh, gần như không có khoảng lặng.
Mỗi giường bệnh là một hoàn cảnh riêng: có người đang giành giật từng nhịp thở, có người vừa qua cơn nguy kịch, có người hồi hộp chờ đợi tín hiệu tích cực. Không khí phòng cấp cứu đặc quánh sự tập trung và trách nhiệm, nơi mọi quyết định chuyên môn đều phải nhanh chóng, chính xác, bởi phía sau đó là sinh mệnh của một con người.
Tết trong Trung tâm cấp cứu - cao điểm của áp lực
Nhìn từ góc độ người đứng đầu đơn vị, PGS.TS. Hoàng Bùi Hải - Giám đốc Trung tâm CC&HSTC Bệnh viện Đại học Y Hà Nội nói về Tết bằng sự điềm tĩnh của người đã nhiều năm đón giao thừa trong bệnh viện, không tô hồng thực tế nhưng đầy trách nhiệm nghề nghiệp.
Theo ông, Tết ở Trung tâm cấp cứu khác hẳn ngày thường. Nếu ngày thường là nhịp làm việc khẩn trương nhưng có kế hoạch, có sự hỗ trợ đầy đủ từ các chuyên khoa và hệ thống hậu cần, thì Tết lại là đỉnh điểm của áp lực với nhiều tình huống bất ngờ hơn, bệnh nhân nặng hơn và nguy kịch hơn.
PGS.TS. Hoàng Bùi Hải - Giám đốc Trung tâm Cấp cứu và Hồi sức tích cực, Bệnh viện Đại học Y Hà Nội trao đổi chuyên môn cùng ê-kíp trực bên giường bệnh trong những ngày cuối năm. Với ông và đồng nghiệp, Tết là cao điểm của áp lực khi nhiều ca bệnh nặng, nguy kịch liên tục được chuyển đến.
Những ngày này, bệnh nhân từ tuyến dưới liên tục được chuyển lên trong tình trạng phức tạp. Mặt bệnh thường gặp nhất là tai nạn giao thông nghiêm trọng, ngộ độc rượu, cùng các bệnh mạn tính như tim mạch, tăng huyết áp bùng phát đợt cấp do thay đổi ăn uống, sinh hoạt hoặc bỏ thuốc trong dịp lễ. Không ít ca nhập viện trong tình trạng "ngàn cân treo sợi tóc": đa chấn thương sau va chạm giao thông, suy hô hấp nặng phải đặt nội khí quản khẩn cấp, hay những bệnh nhân đột quỵ đến muộn vì chủ quan ngày Tết. Mỗi ca là một cuộc chạy đua với thời gian.
Trong khi đó, nhân lực trực Tết thường mỏng hơn ngày thường. Áp lực chuyên môn đè nặng lên từng thành viên trong ê-kíp; mỗi quyết định phải nhanh, chính xác và dứt khoát, bởi chỉ cần chậm một nhịp, sinh mạng người bệnh có thể vuột khỏi tầm tay. "Lúc này, ca trực Tết không còn tính bằng 8 hay 12 tiếng, mà là tinh thần sẵn sàng chiến đấu xuyên đêm, xuyên Tết", PGS.TS. Hoàng Bùi Hải nhấn mạnh.
Với ông, khoảnh khắc đáng nhớ nhất nhiều năm trực giao thừa không phải là mệt mỏi, mà là giây phút hồi sinh tim phổi thành công cho một bệnh nhân đúng lúc pháo hoa rực sáng ngoài trời. Bên ngoài là niềm vui sum họp, bên trong là cuộc giành giật sự sống ở ranh giới mong manh giữa sống và chết. "Những giây phút ấy nhắc chúng tôi rằng cấp cứu không chỉ là kỹ thuật mà là sự tận hiến, chấp nhận gác lại niềm vui riêng để giữ lại hơi thở cho người bệnh".
Bản lĩnh của đội ngũ trực Tết được rèn luyện từ khả năng giữ bình tĩnh giữa "biển lửa" áp lực. Tính chuyên nghiệp thể hiện qua sự phối hợp ăn ý giữa bác sĩ, điều dưỡng và nhân viên hỗ trợ, dù ai cũng thiếu ngủ và xa gia đình. Chỉ cần nhìn ánh mắt nhau, họ hiểu rằng mình đang là chỗ dựa cuối cùng của người bệnh.
Một ca trực Tết nhìn từ giường bệnh
ThS.BS nội trú Trần Huyền Trang chuẩn bị trang phục bảo hộ trước khi bước vào ca trực Tết tại Trung tâm Cấp cứu và Hồi sức tích cực, Bệnh viện Đại học Y Hà Nội. Với chị và đồng nghiệp, những ngày cuối năm là thời điểm sẵn sàng đối diện các ca bệnh nặng, nguy kịch, khi bệnh tật không có khái niệm nghỉ lễ.
Ở hành lang bên kia, chúng tôi gặp Thạc sĩ, Bác sĩ nội trú Trần Huyền Trang - một bác sĩ nữ trẻ của Trung tâm CC&HSTC, đồng thời là mẹ của hai con nhỏ. Gương mặt chị bình thản, giọng nói điềm tĩnh, nhưng phía sau là những ca trực dài chất chứa cảm xúc.
Ca trực 30 Tết của chị thường bắt đầu từ 7h30 sáng, nhận bàn giao từ ê-kíp trực đêm hôm trước. Nhân lực ngày Tết mỏng hơn một chút, nhưng tinh thần thì luôn được "lên dây cót" ngay từ phút đầu nhận ca.
Ê-kíp trực phối hợp xử trí một ca bệnh nặng. Mỗi thao tác đều khẩn trương, chính xác, bởi từng giây trôi qua có thể quyết định sự sống còn của người bệnh.
Hệ thống máy truyền dịch, máy thở và monitor hoạt động liên tục suốt ngày đêm - “nhịp tim” thầm lặng của phòng hồi sức trong những ngày cận Tết.
Trái với suy nghĩ rằng 30 Tết sẽ vắng bệnh nhân, tại Trung tâm cấp cứu thực tế hoàn toàn ngược lại. Bệnh nhân nặng vẫn được chuyển đến bất cứ lúc nào: suy hô hấp phải đặt nội khí quản, chấn thương đa cơ quan, đột quỵ, biến chứng tim mạch… Tiếng máy thở, bơm tiêm điện và chuông monitor hòa vào nhịp bước chân gấp gáp của cả ê-kíp. Ca trực kéo dài trọn vẹn 24 giờ, không phút nghỉ ngơi.
Khoảnh khắc đặc biệt nhất với chị là thời điểm 0h00 giao thừa. Bên ngoài pháo hoa rực sáng, còn trong phòng cấp cứu là tiếng máy thở đều đặn, những tín hiệu monitor nhịp nhàng và những trao đổi chuyên môn ngắn gọn, dứt khoát bên giường bệnh.
Nhân viên y tế bồi hồi, bệnh nhân và người nhà cũng xốn xang khi phải đón năm mới xa nhà. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, họ cùng nhau đếm ngược, cùng nhìn màn hình tivi chiếu pháo hoa và chúc nhau bình an. Đó không phải là một giao thừa náo nhiệt, mà là một giao thừa thấm đẫm tình người - nơi bác sĩ và bệnh nhân chia sẻ khoảnh khắc thiêng liêng của năm mới.
Đến 7h30 sáng mùng Một, ca trực kết thúc. Sau 24 giờ làm việc hết công suất, thay vì chỉ là mệt mỏi, họ lại chúc nhau năm mới bình an và mong ca trực sau "nhẹ nhàng hơn".
Kiểm tra điện cực, đánh giá lại các chỉ số tim mạch cho bệnh nhân thở máy - công việc lặp đi lặp lại nhưng không phút nào được lơ là.
Trong ký ức nghề nghiệp của BS. Trang, có một ca bệnh chị không bao giờ quên. Cách đây 5 năm, vào đúng thời khắc giao thừa, khi trực tại bệnh viện điều trị bệnh nhân COVID-19, ê-kíp tiếp nhận một cụ ông 95 tuổi bị viêm phổi nặng. Hy vọng giành giật sự sống cho cụ vô cùng mong manh.
Khoảnh khắc cụ nắm chặt tay thân nhân, nói những lời dặn dò cuối cùng trong nước mắt vẫn ám ảnh chị đến tận bây giờ, khoảnh khắc sinh - tử, chia lìa, nơi sự sống và mất mát chỉ cách nhau một nhịp tim.
Với BS. Trang, trực Tết là sự hòa trộn của trách nhiệm, hy sinh và niềm tự hào nghề nghiệp. Là một người mẹ, chị hiểu hơn ai hết giá trị của khoảnh khắc giao thừa bên gia đình. Nhưng bệnh tật không có ngày nghỉ. Chọn nghề hồi sức cấp cứu, chị chấp nhận phải mạnh mẽ để cân bằng giữa gia đình và nhiệm vụ.
"Bệnh tật không có Tết. Cứu sống được một bệnh nhân bên bờ sinh tử trong đêm giao thừa là điều thiêng liêng tuyệt đối mà không sự ích kỷ nào có thể đánh đổi".
Nhiều người từng hỏi chị: tại sao phụ nữ không chọn nghề nhẹ nhàng hơn? Chị chỉ mỉm cười. Bởi chỉ những người đã cùng nhau đi qua ranh giới sinh tử mới hiểu rằng mọi hy sinh trong nghề y đều vô giá. Ngọn lửa đam mê được thầy cô truyền lại từ thời nội trú chính là điều giữ chân chị và nhiều đồng nghiệp ở lại với Trung tâm CC&HSTC.
Các bác sĩ và điều dưỡng phối hợp thực hiện các kỹ thuật chăm sóc, hỗ trợ vận động cho bệnh nhân đang điều trị tích cực, hạn chế tối đa biến chứng trong thời gian nằm hồi sức.
Ở một giường bệnh gần cửa ra vào, ông N.V.T. (75 tuổi), đang điều trị sau cơn suy tim cấp, lặng lẽ đón những giờ cuối năm trong bệnh viện thay vì ở nhà cùng con cháu. "Tết này tôi phải nằm viện, cũng buồn chứ", ông nói chậm rãi. "Nhưng nhìn các bác sĩ vẫn tất bật từ sáng đến đêm, tôi lại thấy thương nhiều hơn. Các bác sĩ cũng có gia đình mà vẫn ở đây trực Tết để chăm sóc chúng tôi".
Ông cho biết, điều ông mong nhất lúc này không phải là mâm cỗ hay không khí sum họp, mà là sức khỏe ổn định để sớm được trở về nhà sau kỳ nghỉ Tết. "Nếu không được cấp cứu kịp thời, chắc tôi đã nguy hiểm rồi. Tôi chỉ mong các bác sĩ luôn mạnh khỏe để cứu thêm nhiều người trong những ngày Tết sắp tới".
Giữ nhịp tim giữa mùa xuân
Gửi đến đội ngũ cấp cứu đang trực Tết trên cả nước, Giám đốc Trung tâm CC&HSTC Bệnh viện Đại học Y Hà Nội nhắn nhủ: "Mỗi phút giây chúng ta còn thức là thêm một cơ hội sống cho ai đó. Hãy tự hào về công việc âm thầm nhưng đầy kiêu hãnh của mình. Hãy giữ 'trái tim nóng và cái đầu lạnh' để mang đến một mùa xuân bình an cho mọi nhà. Sự hy sinh của các bạn chính là món quà Tết ý nghĩa nhất dành cho người bệnh và cộng đồng.
Chúc các đồng nghiệp luôn mạnh khỏe, giữ vững ngọn lửa đam mê với nghề. Chúc mừng năm mới Bính Ngọ! An khang, thịnh vượng tới mọi nhà".
Còn Thạc sĩ, Bác sĩ nội trú Trần Huyền Trang gửi lời chúc mộc mạc mà chân thành: "Chúc các đồng nghiệp có những ca trực Tết bình an, vững vàng để giành lại sự sống cho người bệnh. Hãy giữ trái tim nóng và cái đầu lạnh, để sau ca trực, chúng ta trở về bên gia đình với nụ cười trọn vẹn".
Ở Trung tâm Cấp cứu và Hồi sức tích cực Bệnh viện Đại học Y Hà Nội, Tết không có pháo hoa rộn ràng, không có mâm cỗ sum vầy. Nhưng ở đó, có những nhịp tim được giữ lại, có những sinh mạng được cứu sống, có những bác sĩ lặng lẽ hy sinh để mùa xuân đến với người khác.
Giữa tiếng máy móc đều đặn và ánh đèn trắng lạnh, vẫn hiện hữu một thứ ấm áp rất người: sự tận tâm, lòng trắc ẩn và niềm tin vào sự sống.
Bởi ở nơi không bao giờ ngủ này, mỗi nhịp tim còn đập chính là một mùa xuân.
Nội dung:
ĐỖ VI
Ảnh:
Thành Long
Nguồn SK&ĐS : https://suckhoedoisong.vn/tet-benh-vien-2-giao-thua-khong-nao-nhiet-169260213012329233.htm