LỜI TÒA SOẠN
Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao năm mới, mà còn là nơi neo giữ những ký ức thân thương trong mỗi người. Đó có thể là mùi khói bếp đêm canh nồi bánh chưng, là cảm giác háo hức chờ mong được mặc bộ quần áo mới, là dáng mẹ cha tảo tần lo toan để có Tết trọn vẹn cho cả nhà...
Với mong muốn lắng nghe và gìn giữ những ký ức ấy, báo VietNamNet mở diễn đàn "Ký ức Tết", mời bạn đọc chia sẻ những câu chuyện chân thật, giàu cảm xúc về Tết của riêng mình, để cùng lan tỏa những giá trị bền bỉ, thiêng liêng của Tết Việt. Bài viết xin gửi về: Bandoisong@vietnamnet.vn
Dù sợ Tết, muốn trốn Tết, cuối cùng tôi vẫn phải đón Tết và ăn Tết. Tết năm qua, không có bạn bè, hàng xóm hay người thân đến chơi, tôi cũng chẳng còn họ hàng bên nội, bên ngoại để đi chúc Tết.
Điều đau buồn nhất là mẹ không còn ở bên cạnh như những cái Tết trước. Hai năm qua, tôi đã đón những cái Tết “mồ côi” trong đời mình.
Gia đình tôi là người Sài Gòn gốc nên mỗi dịp Tết, khi người người về quê, tôi lại chẳng có quê để về.
Với nhiều người, Tết là hành trình trở về sum vầy, còn với tôi, hạnh phúc nhất là khoảng 10 ngày giáp Tết được ở bên gia đình, tất bật phụ giúp ba mẹ.
Nhà tôi có một quy tắc bất thành văn: trong đêm giao thừa và ngày mùng 1, tất cả thành viên đều phải về nhà và quây quần bên nhau.
Ngoài ra còn có một truyền thống mà tôi thấy rất hay, là từ năm 1 tuổi đến năm 18 tuổi, tôi vẫn được ba mẹ lì xì. Còn từ năm 18 tuổi trở đi, tôi phải mừng tuổi lại cho ba mẹ. Số tiền mừng này sẽ tăng dần theo từng năm như báo công với ba mẹ là tôi đã thành đạt trong sự nghiệp.
Gia đình tác giả ngày còn đông đủ
Còn nhớ, ba tôi đột ngột ra đi vì cơn bạo bệnh không rõ nguyên nhân vào 28 Tết năm 2018. Tôi không dám thông báo cho mọi người, đám viếng chỉ để đúng 1 ngày rồi đưa ba đi hỏa táng vừa kịp trước giờ giao thừa.
Mẹ tôi đau khổ gần như mất trí, đổ bệnh suốt cả tháng Giêng. Còn tôi cũng gác lại hết các dự án, công việc để ở nhà chăm mẹ.
Tết năm đó, nhà tôi không ăn Tết, tôi không tiếp khách và cũng không đi chúc Tết vì sợ mang cái không may đến cho gia đình người khác. Với tôi, đây là cái Tết được gói gọn trong một chữ "buồn" nhất từ trước đến lúc đó.
Sau khi cha mất vài năm, mẹ tôi cũng qua đời vào những ngày giáp Tết. Tôi đã đón hai cái Tết “mồ côi”, không còn cha mẹ bên cạnh, nên thật lòng, tâm trạng cũng không hân hoan, háo hức gì.
Hồi mẹ còn sống, bà luôn yêu thích công việc bày biện bàn thờ, mâm ngũ quả, mặc áo dài xưa thắp nén hương đầu tiên trong thời khắc giao mùa.
Khi ấy, tôi phụ mẹ bày biện mâm cúng gia tiên tại bàn thờ ở trong nhà và mâm cúng đất đai ở khoảng sân trước nhà để mời ông bà, tổ tiên về sum họp với gia đình trong 3 ngày Tết.
Gia đình tôi có hai bữa cơm bắt buộc phải có sự tham dự của tất cả các thành viên. Đó là mâm cơm cúng rước ông bà về sum họp trưa 29 hay 30 Tết và mâm cơm cúng giao thừa.
Mẹ tôi luôn “đau đầu” tìm một người bằng hữu tốt vía, hợp mạng, hợp tuổi để sớm mùng 1 đến xông nhà, trước khi có khách tới chúc Tết, hy vọng người này đem đến sự may mắn, thịnh vượng cho cả gia đình.
Nhưng giờ đây, tôi phải thay mẹ làm tất cả những công việc ấy. Tôi phải cố gắng làm thật tốt với một tâm trạng vui vẻ nhất, thoải mái nhất vì tôi biết, đâu đó mẹ vẫn đang dõi theo mình.
Tác giả và mẹ
Năm nay tôi không còn mong Tết đến với tâm trạng háo hức và chờ đợi nữa. Tôi chỉ muốn tận hưởng kỳ nghỉ này một cách gọn nhẹ nên không cần tất bật chuẩn bị Tết từ sớm, hạn chế tích trữ thức ăn, không mua sắm quần áo hay đồ dùng vì chưa có nhu cầu thay mới.
Tôi sẽ mua thực phẩm vừa đủ cho 3 ngày Tết, tự tay chế biến, nấu ăn và cúng ông bà, ba mẹ.
Sau hai năm không trang trí nhà cửa dịp Tết, năm nay tôi quyết định mang một chút không khí mùa xuân vào nhà. Bởi nếu Tết mà để không gian vắng vẻ, cảnh vật đìu hiu thì năm mới cũng không mấy phấn khởi, may mắn.
Đó là vài nhành mai, cành đào, dây đèn nhấp nháy, quả dưa đỏ, bánh chưng xanh, đôi câu thư pháp và vài chiếc lồng đèn đỏ treo trước cửa. Chỉ cần vậy thôi cũng đủ tạo nên cái “mùi” Tết quen thuộc.
Tôi sẽ thay mẹ chuẩn bị những mâm cơm cúng với các món quen thuộc bà vẫn nấu mỗi năm như thịt kho hột vịt, tôm khô củ kiệu, canh khổ qua, tôm rim và dưa hấu tráng miệng.
Sáng mùng 1 thức dậy, tôi có thể thong thả ngồi bên tách trà nóng, nhấm nháp chút mứt gừng, ngắm hoa mai vàng bung nở trước sân nhà.
Tác giả tân trang nhà cửa để đón Tết
Những ai còn cha, còn mẹ, xin đừng chê Tết buồn, Tết phiền. Tết nào còn cha mẹ thì Tết ấy vẫn còn tình yêu thương gia đình.
Đã là con người, không ai tránh khỏi vòng sinh - lão - bệnh - tử. Giờ đây, tôi phải tự chuẩn bị mọi thứ để đón Tết một mình.
Chiều cuối năm, ngồi nhìn những tia nắng lấp ló bên ô cửa sổ, tôi chợt bùi ngùi nhận ra mẹ mình hiếm khi có dịp đi đây đi đó, nhất là mỗi dịp Tết. Cả đời mẹ chưa một lần đi máy bay. Từ thời con gái mẹ đã tảo tần, vất vả lo cho chồng con nên chỉ mong chúng tôi trưởng thành, hạnh phúc.
Tác giả thấy buồn, cô đơn mỗi khi đến Tết vì vắng bóng cha mẹ
Không còn cha mẹ, tôi cũng chẳng có quê để về, chỉ lặng lẽ đón Tết trong ngôi nhà trống vắng, cô quạnh, để rồi trong lòng vang lên câu nói thân thương của mẹ: “Về nhà đi con!”.
Năm hết Tết đến, cảm giác cô đơn, trống trải và buồn bã lại ùa về, khiến tôi sợ Tết và chỉ muốn chạy trốn Tết vì như thế...
Độc giả: Đoàn Phước Trường