Tiêm kích F-22 Raptor vẫn giữ ngôi vương trước J-20 và Su-57 nhờ ưu thế tàng hình - cảm biến - siêu cơ động

Tiêm kích F-22 Raptor vẫn giữ ngôi vương trước J-20 và Su-57 nhờ ưu thế tàng hình - cảm biến - siêu cơ động
3 giờ trướcBài gốc
F-22 Raptor là tiêm kích tàng hình thế hệ 5 đầu tiên đi vào trực chiến từ ngày 15/12/2005, sớm hơn đáng kể so với tiêm kích tàng hình Chengdu J-20 của Trung Quốc và tiêm kích tàng hình đa nhiệm Sukhoi Su-57 của Nga.
Lợi thế thời gian hơn 1 thập kỷ giúp Mỹ hoàn thiện sâu hệ thống điện tử hàng không, chiến thuật phối hợp biên đội và năng lực bảo trì lớp phủ hấp thụ sóng radar.
Đây là yếu tố rất quan trọng vì ưu thế trên không không chỉ nằm ở tính năng bay mà còn ở độ trưởng thành toàn hệ thống.
Về thông số kỹ thuật, F-22 là tiêm kích chiếm ưu thế trên không 2 động cơ phản lực F119-PW-100, đạt tốc độ tối đa Mach 2,25, tương đương 2.410 km/h, có khả năng bay siêu hành trình mà không cần đốt sau ở tốc độ khoảng Mach 1,8.
Máy bay dài 18,9 m, sải cánh 13,6 m, khối lượng cất cánh tối đa 38 tấn, tích hợp radar mảng pha quét điện tử chủ động AN/APG-77 cùng hệ thống hợp nhất cảm biến rất trưởng thành.
Khoang vũ khí trong thân thường mang 6 tên lửa không đối không tầm trung AIM-120 AMRAAM và 2 tên lửa tầm ngắn AIM-9X Sidewinder, cho phép giữ cấu hình tàng hình tối đa khi tác chiến.
Trong khi đó, J-20 của Trung Quốc nổi bật ở tầm hoạt động xa và vai trò đánh chặn tầm xa, phù hợp chiến lược khống chế không gian biển Tây Thái Bình Dương.
Máy bay dài 20,4 m, sải cánh 13,5 m, tốc độ tối đa khoảng Mach 2, có ưu thế về khoang nhiên liệu lớn và khả năng mang tên lửa không đối không tầm siêu xa PL-15.
Tuy nhiên, giới phân tích phương Tây vẫn cho rằng mức độ trưởng thành của động cơ, khả năng siêu hành trình ổn định và hợp nhất dữ liệu cảm biến của J-20 chưa đồng đều như F-22, nhất là trong môi trường tác chiến điện tử cường độ cao.
Với Su-57, Nga theo đuổi triết lý khác khi kết hợp tàng hình phía trước với siêu cơ động rất cao nhờ động cơ điều hướng vector lực đẩy 3 chiều.
Máy bay đạt tốc độ tối đa khoảng 2.600 km/h, tải trọng vũ khí tối đa 10 tấn và có khả năng mang đa dạng tên lửa không đối không, chống hạm, đối đất.
Tuy nhiên, điểm yếu lớn nhất vẫn là độ bộc lộ radar cao hơn thiết kế Mỹ, đặc biệt ở bán cầu sau, cùng số lượng biên chế còn hạn chế.
Điều này khiến Su-57 mạnh ở không chiến cơ động và đánh đa nhiệm, nhưng chưa đạt ưu thế “thấy trước - bắn trước - thoát trước” rõ như F-22.
Xét dưới góc độ chiến lược, lý do Mỹ vẫn “thống trị bầu trời” không nằm ở từng chiếc F-22 riêng lẻ mà ở cách nó được đặt trong mạng tác chiến tổng thể.
F-22 thường hoạt động cùng máy bay cảnh báo sớm E-3, tiêm kích tàng hình F-35, máy bay tiếp dầu và vệ tinh trinh sát, tạo chuỗi cảm biến - xạ thủ khép kín.
Trong kịch bản xung đột cường độ cao ở Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, khả năng phát hiện mục tiêu từ rất xa rồi phóng tên lửa ngoài tầm nhìn trước khi đối phương kịp phản ứng mới là yếu tố quyết định.
Điểm then chốt cuối cùng là độ tin cậy chiến đấu. F-22 đã trải qua nhiều đợt triển khai thực tế tại Syria, châu Âu và Tây Thái Bình Dương, trong khi J-20 và đặc biệt là Su-57 vẫn còn ít dữ liệu thực chiến công khai.
Vì vậy, ở thời điểm hiện tại, ưu thế của Mỹ không chỉ đến từ thông số mà còn từ kinh nghiệm vận hành chiến đấu thật, điều mà đối thủ vẫn đang tiếp tục tích lũy.
Việt Hùng
Nguồn ANTĐ : https://anninhthudo.vn/tiem-kich-f-22-raptor-van-giu-ngoi-vuong-truoc-j-20-va-su-57-nho-uu-the-tang-hinh-cam-bien-sieu-co-dong-post645213.antd