Trai xứ biển quen màu lửa cháy
Ngỡ ngàng trước ấm áp chớm hè
Người gọi hoa phượng, anh thích “chuông tím”
Ngàn chuông rung lên, khẽ chạm tiếng ve
Mặt hồ xanh ghìm lời để ngỏ
Kẻ vội đi, người lầm lũi về
Mải miết đuổi bao chân trời rực đỏ
Nên lạc mình, sắc tím lặng mê
Chuông không đúc đồng mà ngân theo gió
Lá chưa kịp xanh, nung nấu bạt ngàn
Mỗi cánh vỡ cho lần buông bỏ
Hồi sinh vào muôn kiếp nồng nàn
Mang mặn mòi đi tìm cứu rỗi
Linh hồn, tím phố gầy niềm riêng
Nhân sinh đâu lẫy lừng quá đỗi
Rực cháy. Đứng yên. Xô lệch muộn phiền
Vớt đời dưới vòm chuông vang vọng
Mù sương đang mặc niệm ngày xa
Phố nền nã, tím bền gan ngưng đọng
Thản nhiên xanh, chớp mắt nhạt nhòa.
Nguyễn Thành Tài .