Cuộc đối đầu gay gắt giữa Anthropic và Bộ Quốc phòng Mỹ (DoD) đang thu hút sự chú ý đặc biệt của giới quan sát toàn cầu. Vượt xa một tranh chấp hợp đồng thương mại thường thấy, sự kiện này chính là một phép thử mang tính quyết định đối với mối quan hệ tương hỗ giữa các tập đoàn công nghệ khổng lồ tại Silicon Valley và hệ thống sức mạnh quân sự thế giới. Song song với đó, sự can thiệp chớp nhoáng của Sam Altman cùng OpenAI mang đậm dấu ấn chiến thuật, trực tiếp phơi bày một trật tự quyền lực mới đang thành hình.
Va chạm giữa triết lý an toàn AI và học thuyết quân sự thực dụng
Anthropic được sinh ra từ khát vọng tạo ra những cỗ máy thông minh có khả năng tự kiểm soát, tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc đạo đức cốt lõi. Triết lý phát triển trí tuệ nhân tạo dựa trên hiến pháp (Constitutional AI) của họ vạch ra một lằn ranh đỏ vô cùng rõ ràng đối với việc ứng dụng công nghệ vào các mục đích gây sát thương hoặc can thiệp trực tiếp vào xung đột vũ trang. Lập trường cứng rắn và có phần thận trọng này nhanh chóng vấp phải thực tế khốc liệt của một thế giới đang chạy đua vũ trang kỹ thuật số khốc liệt.
Anthropic kiên quyết bảo vệ lằn ranh đỏ về 'An toàn AI' và 'Thuật toán Đạo đức', ngần ngại trước áp lực về vũ khí hóa công nghệ của Lầu Năm góc
Lầu Năm Góc chịu áp lực khổng lồ trong việc phải duy trì vị thế siêu cường, buộc họ phải tìm cách tích hợp bằng được những mô hình ngôn ngữ lớn và hệ thống phân tích dữ liệu đa phương thức vào hệ thống chỉ huy tác chiến đầu não. Sự cọ xát giữa hai hệ tư tưởng này tất yếu dẫn đến những vết rạn nứt sâu sắc.
Lực lượng vũ trang Mỹ hiểu rõ rằng AI sẽ quyết định tốc độ xử lý thông tin trên chiến trường, từ việc phân tích hình ảnh vệ tinh độ phân giải cao, tối ưu hóa chuỗi cung ứng đạn dược ngầm, cho đến việc vạch ra các kịch bản tác chiến theo thời gian thực. Bất kỳ sự chậm trễ nào trong vòng lặp quan sát, định hướng, quyết định và hành động đều đồng nghĩa với việc trao lợi thế tuyệt đối cho các đối thủ cạnh tranh địa chính trị. Việc Anthropic từ chối hoặc tỏ ra e dè trong việc tùy biến công nghệ cho các nhiệm vụ quốc phòng nhạy cảm đã đẩy hai bên vào thế đối đầu căng thẳng.
Đây chính là điểm nứt gãy điển hình khi đạo đức nghiên cứu của giới kỹ sư vấp phải học thuyết sinh tồn quân sự quốc gia. Mâu thuẫn này khoét sâu vào cuộc tranh luận triết học nhưng mang tính thực tiễn cao về việc thực thể nào mới thực sự là người nắm quyền quyết định cuối cùng trong việc định hướng công nghệ cốt lõi của nhân loại.
Thực tế cho thấy, hệ thống mua sắm và phát triển vũ khí truyền thống của quân đội đang tỏ ra quá chậm chạp trước tốc độ tiến hóa tính bằng tuần của các mô hình AI. Điều này buộc giới chức quốc phòng phải phụ thuộc trực tiếp vào các sản phẩm thương mại có sẵn từ khối tư nhân. Tuy nhiên, sự phụ thuộc này mang theo một rủi ro lớn khi các công ty như Anthropic kiên quyết bảo vệ bộ giá trị cốt lõi của họ, từ chối việc biến các đoạn mã thuật toán thành vũ khí tấn công mạng hoặc hệ thống ra quyết định sát thương tự động.
Toan tính chiến lược của Sam Altman trên bàn cờ địa chính trị
Giữa lúc mối quan hệ giữa Lầu Năm Góc và Anthropic rơi vào trạng thái bế tắc, Sam Altman đã thể hiện nhãn quan chính trị và sự nhạy bén sắc lạnh của một nhà lãnh đạo công nghệ am tường thời cuộc. Sự can thiệp của OpenAI vào khoảng trống quyền lực này mang tính chiến thuật cực kỳ cao, được tính toán kỹ lưỡng để tối đa hóa lợi ích dài hạn trong cuộc đua thống trị thị trường AI.
Bằng việc âm thầm gỡ bỏ các hạn chế cứng nhắc liên quan đến việc sử dụng AI cho mục đích quân sự trong điều khoản dịch vụ của mình, OpenAI đã gửi một tín hiệu hợp tác mạnh mẽ đến giới chức quốc phòng. Hành động mang tính bước ngoặt này đưa công ty từ vị thế một phòng thí nghiệm nghiên cứu vươn lên trở thành một nhà thầu an ninh quốc gia cấp bách.
Open AI đã nhảy vào cuộc chơi
Sam Altman hiểu rõ nền tảng sức mạnh của việc đồng hành cùng chính phủ Mỹ trong kỷ nguyên số. Những hợp đồng quân sự trị giá hàng tỷ USD mang lại nguồn tài chính dồi dào, ổn định để nuôi dưỡng các hệ thống siêu máy tính và trung tâm dữ liệu khổng lồ phục vụ cho việc đào tạo các mô hình thế hệ tiếp theo. Hơn thế nữa, cái bắt tay chiến lược với Lầu Năm Góc giúp OpenAI tạo ra một lớp lá chắn vững chắc trước các nỗ lực quản lý, kiểm duyệt và chống độc quyền từ giới lập pháp trong nước.
Sự linh hoạt của Altman hoàn toàn đối lập với sự bảo thủ của Anthropic, từ đó tạo ra một lợi thế cạnh tranh mang tính áp đảo trên thị trường. Bằng cách chủ động tham gia vào việc định hình các giao thức ứng dụng AI trong môi trường an ninh quốc gia, OpenAI đang tự đặt mình vào vị trí trung tâm của cỗ máy chiến tranh hiện đại.
Sự chuyển dịch này chứng tỏ Thung lũng Silicon đã hoàn toàn sẵn sàng rũ bỏ sự dè dặt ban đầu để bước những bước dài vào cuộc chơi quyền lực cứng toàn cầu. OpenAI không chờ đợi các nhà lập pháp viết ra luật lệ mới cho vũ khí AI, họ đang trực tiếp tham gia viết các quy tắc đó thông qua những bản hợp đồng chia sẻ công nghệ với quân đội. Nước cờ này giúp Sam Altman nắm giữ quyền lực vô hình nhưng cực kỳ to lớn, biến OpenAI thành một nhân tố không thể thiếu trong chiến lược răn đe toàn diện của cường quốc số một thế giới.
Trật tự thế giới mới dưới sự chi phối của kỷ nguyên thuật toán
Hệ quả từ cuộc xung đột tư tưởng và những bước ngoặt chiến thuật chéo cánh này là sự xuất hiện của một trật tự quyền lực hoàn toàn mới trên phạm vi toàn cầu. Sự phân bổ sức mạnh giờ đây không còn được đo đếm độc quyền bằng số lượng hạm đội không kích hay đầu đạn hạt nhân, mà phụ thuộc trực tiếp vào khối lượng dữ liệu huấn luyện, sức mạnh điện toán và hàng trăm tỷ tham số tinh chỉnh bên trong các mạng nơ-ron nhân tạo.
Những tập đoàn công nghệ tiên phong tại Silicon Valley đang sở hữu một thứ sức mạnh tác chiến phi quy ước, có khả năng vô hiệu hóa cơ sở hạ tầng trọng yếu hoặc bẻ gãy ý chí chiến đấu của đối phương thông qua các chiến dịch thông tin và tấn công mạng tinh vi. Sự phụ thuộc của các tướng lĩnh quân đội vào các nền tảng trí tuệ nhân tạo dân sự đã nâng tầm các công ty phát triển AI lên một vị thế chưa từng có trong lịch sử nhân loại.
Cán cân quyền lực toàn cầu đã chính thức dịch chuyển vào Big Tech
Các tập đoàn công nghệ này hiện đang hoạt động như những thực thể quyền lực độc lập, mang nhiều nét tương đồng với các quốc gia có chủ quyền. Họ tự thiết lập các chính sách kiểm soát vũ khí của riêng mình thông qua các điều khoản sử dụng nền tảng, tự quyết định quốc gia nào được phép tiếp cận với đỉnh cao công nghệ và thực thể nào bị đưa vào danh sách đen.
Việc đàm phán giữa Bộ Quốc phòng Mỹ và các "ông lớn" công nghệ hiện nay mang dáng dấp của những cuộc đàm phán ngoại giao cấp cao song phương. Các bộ máy quân sự truyền thống, vốn quen với việc áp đặt mệnh lệnh từ trên xuống, nay buộc phải học cách thỏa hiệp, tài trợ và nuôi dưỡng mối quan hệ lợi ích nhóm với những kỹ sư phần mềm trẻ tuổi.
Chiến tranh tương lai sẽ được quyết định bởi khả năng tích hợp nhanh chóng, chính xác và linh hoạt các hệ thống thuật toán tự học vào mạng lưới phòng thủ liên hợp. Quá trình tư nhân hóa an ninh quốc gia đang diễn ra với tốc độ chóng mặt, nơi các tập đoàn đang thay thế dần vai trò của các viện nghiên cứu quân sự nhà nước. Bất kỳ quốc gia nào không thể duy trì sự đồng thuận và nhịp độ hợp tác với các nhà phát triển công nghệ lõi sẽ ngay lập tức đối mặt với nguy cơ tụt hậu không thể cứu vãn trong cuộc đua sinh tử này.
Nhìn chung, sự kiện cọ xát giữa Anthropic và giới chức quốc phòng Mỹ, cùng với bước can thiệp mang tính bước ngoặt của OpenAI, là minh chứng rõ nét cho một cuộc chuyển giao quyền lực mang tính lịch sử. Công nghệ trí tuệ nhân tạo đã bứt phá khỏi các giới hạn dân sự để trở thành nhân tố tối thượng định đoạt an ninh toàn cầu. Các tập đoàn công nghệ đang nắm giữ chiếc chìa khóa định hình toàn bộ phương thức tác chiến của thế kỷ 21, buộc các thiết chế nhà nước phải cấu trúc lại hoàn toàn chiến lược sinh tồn và phương thức phòng thủ của mình.
Bùi Tú